hoàng thượng thứ tội
Thẩm Tố Nhi dập đầu một cái, không vội vã, cũng chẳng chậm chạp, khiêm nhường đáp "Có câu 'hoàng thượng muốn thần chết, thần không thể không tuân', thần thiếp chỉ cảm thấy bản thân không hề có tội.
Hoàng Thượng Thứ Tội Chương 4: Đùa Bỡn. Một giấc này, Tạ Thanh Anh ngủ rất ngon. Nàng mơ thấy một giấc mơ đẹp. Trong mơ, ca ca Tạ Lan Viễn của nàng mặc quan phục đỏ tía, cao ngất hiên ngang.
Bạn đang xem: Cha ngọc hoàng thượng Tuy vậy so về vai vế thứ bậc thì Thánh mẫu Liễu Hạnh là vị Thánh tối đa trong đạo mẫu mã nhưng bên trên cõi thiên lấp thì Ngọc thánh thượng đế lại là đấng buổi tối cao, vị vậy trong những đền đậy ngài cũng khá được
Vay Tiền Online Me. Tạ Lan Viễn và Tạ Thanh Anh là một đôi song sinh long phượng thaiTạ Lan Viễn là huynh trưởng, một thân đầy tài hoa học thức, chỉ tiếc quanh năm ốm yếu nhiều bệnh, thật khiến người ta lo lắng cho vị công tử dịu dàng này. Tạ Thanh Anh là muội muội, vốn rất thích học chữ đọc sách, tuy là nữ nhi nhưng may mắn được sinh ra trong một gia đình không trọng nam khinh nữ, từ nhỏ đã được danh sư và phụ thân chỉ dạy, nên kiến thức của nàng cũng chẳng thua kém vị ca ca song năm trước, Tạ Lan Viễn trở bệnh nặng, kỳ thi Hương quan trọng mà bấy lâu y mong ước cũng không thể tham gia, chỉ đành chấp nhận nằm trên giường năm trước, Tạ Thanh Anh thấy huynh trưởng thất vọng buồn khổ mà quyết tâm làm ra một chuyện tày trời. Nàng mặc lên y phục nam tử, giả dạng làm huynh trưởng thay y hoàn thành kỳ thi. Nàng tin huynh trưởng sẽ sớm bình phục, nàng giúp y vượt qua kỳ thi Hương, rồi đến kỳ thi Hội y sẽ khỏe mạnh để tham Tạ Lan Viễn vẫn không khỏe lại, chỉ có Tạ Thanh Anh một đường vượt qua thi Hương, thi Hội và thi Đình, cuối cùng còn được đích thân hoàng thượng chọn làm Trạng vậy, Tạ Thanh Anh trong thân phận của Tạ Lan Viễn đã làm quan được 3 năm, tuy chỉ là một biên tu thất phẩm nho nhỏ nhưng cũng được xem là thân tín của hoàng năm…Từ lo lắng sợ hãi ban đầu, mỗi hành động đều dè chừng cẩn thận, cho đến bây giờ có thể hào phóng bình tĩnh bước đi trong hoàng cung, chỉ có trời mới biết nàng đã trải qua biết bao nhiêu lần nguy may khi cuối cùng huynh trưởng cũng khỏe lại, nàng có thể khôi phục thân phận vốn cần tiếp tục trà trộn trong triều đình, không còn suốt ngày lo lắng hãi cần ngày ngày đối mặt với hoàng thượng, với quyền lợi chí tôn cao thượng và đôi mắt hờ hững của hắn. Không cần phải sợ hãi hoàng thượng có thể nhìn thấu thân phận nữ tử của nàng qua tầng tầng quan chuyện rồi cũng sẽ ổn thôi…Tiêu Trần Mạch là cửu ngũ chí tôn của giang sơn Đại Dận và Tạ Lan Viễn là môn sinh mà hắn đắc ý đầy bụng kinh luân, văn chương lỗi lạc, cho dù là sách sử hay là sách luận đều có những kiến giải độc đáo của riêng mình. So với những lão thần trong triều, Tạ Lan Viễn có rất nhiều quan điểm hợp ý với bởi vậy sau khi “Tạ Lan Viễn” đỗ đạt Trạng Nguyên 3 năm trước, khi Tiêu Trần Mạch phê duyệt tấu chương, cáo sắc, đều rất thích triệu y theo hầu bên dần dần, Tiêu Trần Mạch cảm thấy mình thật không ổnBởi vì mỗi khi “Tạ Lan Viễn” đứng trước mặt hắn nói chuyện sửa sang lại tấu chương hắn lại bắt đầu không nhịn được mà nhìn chăm chú nhìn y. Có một lần bận bịu đến đêm khuya, khi “Tạ Lan Viễn” không chống đỡ nổi nằm trước án ngủ, hắn còn trộm hôn môi y. Bài viết được post full và sớm nhất tại LustAvelandTrong nháy mắt chạm môi đó, hắn chợt nhớ tới mấy trăm năm lịch sử huy hoàng của vương triều, nhớ tới sự giáo dục ân cần của phụ hoàng quá hắn lại có thể…Sao hắn lại có thể…Động tâm với một nam tử được!Tình cảm sai lầm này, vốn đã chết yểu từ lúc bắt đầu, vốn định sẵn sẽ không có kết cục tốt đẹp. Chỉ là… vì sao bản thân đã quyết tâm cắt đứt đoạn tơ tình vụng trộm, quyết tâm vùi lấp cảm tình hậu thế bất dung này dưới đáy lòng… Nhưng hắn vẫn chẳng thể quên được y là nữ tử hoặc mối quan hệ giữa hắn và y không phải quân vương thần tử, chỉ là những người bình thường không bị ràng buộc bởi trách nhiệm, hậu thế… thì tốt biết rồi ông trời vẫn thương tình hắn, khi “Tạ Lan Viễn” không phải Tạ Lan Viễn mà là Tạ Thanh Anh, là người có thể đường đường chính chính đồng hành cùng hắn tới cuối cuộc may sao, Tiêu Trần Mạch có thể lấy Tạ Thanh Anh làm thê. Tạ ái khanh, ta yêu nàng....“Hoàng thượng thứ tội” là một bộ truyện ngắn gọn, nội dung đơn giản dễ hiểu và tiết tấu cũng khá nhanh. Nói chung đây là bộ thuần H văn nên khía cạnh quan trọng nhất tất nhiên là H rồi, cảnh H nóng bỏng, hấp dẫn, chất lượng đậm đà, đảm bảo khiến các sắc nữ hài lòng. Cốt truyện tuy không quá đặc sắc nhưng vẫn khá ổn đối với một bộ H văn, giọng văn edit mượt, đầy đủ các sắc thái, đây sẽ là một lựa chọn thích hợp cho những nàng sắc nữ ảnh chỉ mang tính chất minh họaCre Google/Huaban
Tạ Lan Viễn và Tạ Thanh Anh là một đôi song sinh long phượng thai Tạ Lan Viễn là huynh trưởng, một thân đầy tài hoa học thức, chỉ tiếc quanh năm ốm yếu nhiều bệnh, thật khiến người ta lo lắng cho vị công tử dịu dàng này. Tạ Thanh Anh là muội muội, vốn rất thích học chữ đọc sách, tuy là nữ nhi nhưng may mắn được sinh ra trong một gia đình không trọng nam khinh nữ, từ nhỏ đã được danh sư và phụ thân chỉ dạy, nên kiến thức của nàng cũng chẳng thua kém vị ca ca song sinh. 3 năm trước, Tạ Lan Viễn trở bệnh nặng, kỳ thi Hương quan trọng mà bấy lâu y mong ước cũng không thể tham gia, chỉ đành chấp nhận nằm trên giường bệnh. 3 năm trước, Tạ Thanh Anh thấy huynh trưởng thất vọng buồn khổ mà quyết tâm làm ra một chuyện tày trời. Nàng mặc lên y phục nam tử, giả dạng làm huynh trưởng thay y hoàn thành kỳ thi. Nàng tin huynh trưởng sẽ sớm bình phục, nàng giúp y vượt qua kỳ thi Hương, rồi đến kỳ thi Hội y sẽ khỏe mạnh để tham dự. Nhưng Tạ Lan Viễn vẫn không khỏe lại, chỉ có Tạ Thanh Anh một đường vượt qua thi Hương, thi Hội và thi Đình, cuối cùng còn được đích thân hoàng thượng chọn làm Trạng nguyên. Cứ vậy, Tạ Thanh Anh trong thân phận của Tạ Lan Viễn đã làm quan được 3 năm, tuy chỉ là một biên tu thất phẩm nho nhỏ nhưng cũng được xem là thân tín của hoàng thượng. Ba năm… Từ lo lắng sợ hãi ban đầu, mỗi hành động đều dè chừng cẩn thận, cho đến bây giờ có thể hào phóng bình tĩnh bước đi trong hoàng cung, chỉ có trời mới biết nàng đã trải qua biết bao nhiêu lần nguy hiểm. Thật may khi cuối cùng huynh trưởng cũng khỏe lại, nàng có thể khôi phục thân phận vốn có. Không cần tiếp tục trà trộn trong triều đình, không còn suốt ngày lo lắng hãi hùng. Không cần ngày ngày đối mặt với hoàng thượng, với quyền lợi chí tôn cao thượng và đôi mắt hờ hững của hắn. Không cần phải sợ hãi hoàng thượng có thể nhìn thấu thân phận nữ tử của nàng qua tầng tầng quan phục. Mọi chuyện rồi cũng sẽ ổn thôi… Tiêu Trần Mạch là cửu ngũ chí tôn của giang sơn Đại Dận và Tạ Lan Viễn là môn sinh mà hắn đắc ý nhất. Y đầy bụng kinh luân, văn chương lỗi lạc, cho dù là sách sử hay là sách luận đều có những kiến giải độc đáo của riêng mình. So với những lão thần trong triều, Tạ Lan Viễn có rất nhiều quan điểm hợp ý với hắn. Cũng bởi vậy sau khi “Tạ Lan Viễn” đỗ đạt Trạng Nguyên 3 năm trước, khi Tiêu Trần Mạch phê duyệt tấu chương, cáo sắc, đều rất thích triệu y theo hầu bên người. Nhưng dần dần, Tiêu Trần Mạch cảm thấy mình thật không ổn Bởi vì mỗi khi “Tạ Lan Viễn” đứng trước mặt hắn nói chuyện sửa sang lại tấu chương hắn lại bắt đầu không nhịn được mà nhìn chăm chú nhìn y. Có một lần bận bịu đến đêm khuya, khi “Tạ Lan Viễn” không chống đỡ nổi nằm trước án ngủ, hắn còn trộm hôn môi y. Bài viết được post full và sớm nhất tại LustAveland Trong nháy mắt chạm môi đó, hắn chợt nhớ tới mấy trăm năm lịch sử huy hoàng của vương triều, nhớ tới sự giáo dục ân cần của phụ hoàng quá cố. Sao hắn lại có thể… Sao hắn lại có thể… Động tâm với một nam tử được! Tình cảm sai lầm này, vốn đã chết yểu từ lúc bắt đầu, vốn định sẵn sẽ không có kết cục tốt đẹp. Chỉ là… vì sao bản thân đã quyết tâm cắt đứt đoạn tơ tình vụng trộm, quyết tâm vùi lấp cảm tình hậu thế bất dung này dưới đáy lòng… Nhưng hắn vẫn chẳng thể quên được y. Nếu y là nữ tử hoặc mối quan hệ giữa hắn và y không phải quân vương thần tử, chỉ là những người bình thường không bị ràng buộc bởi trách nhiệm, hậu thế… thì tốt biết bao. Và rồi ông trời vẫn thương tình hắn, khi “Tạ Lan Viễn” không phải Tạ Lan Viễn mà là Tạ Thanh Anh, là người có thể đường đường chính chính đồng hành cùng hắn tới cuối cuộc đời. Thật may sao, Tiêu Trần Mạch có thể lấy Tạ Thanh Anh làm thê. Tạ ái khanh, ta yêu nàng. . . . “Hoàng thượng thứ tội” là một bộ truyện ngắn gọn, nội dung đơn giản dễ hiểu và tiết tấu cũng khá nhanh. Nói chung đây là bộ thuần H văn nên khía cạnh quan trọng nhất tất nhiên là H rồi, cảnh H nóng bỏng, hấp dẫn, chất lượng đậm đà, đảm bảo khiến các sắc nữ hài lòng. Cốt truyện tuy không quá đặc sắc nhưng vẫn khá ổn đối với một bộ H văn, giọng văn edit mượt, đầy đủ các sắc thái, đây sẽ là một lựa chọn thích hợp cho những nàng sắc nữ đấy. ____ *Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa Cre Google/Huaban Mạnh bà truyền 1042 15/10/2022 ReviewMẠNH BÀ TRUYỀNTác giả Lý Triều CẩnThể loại Huyền huyễn, dài 53 chương + 1 ngoại truyệnTình trạng hoàn.********“Mạnh Bà truyền” là câu chuyện kể về một người con gái tên Mạnh... Lâu chủ vô tình 1039 15/10/2022 ReviewLÂU CHỦ VÔ TÌNHTác giả Nhất Độ Quân HoaThể loại Cổ đại, ngược tâm, ngược thân, huyền huyễn, SEĐộ dài 17 chươngTình trạng Hoàn editLãnh Phi Nhan là nữ ma đầu giết ... Họa bì 1038 15/10/2022 ReviewHỌA BÌTác giả Goodnight Tiểu ThanhThể loại Cổ đại, huyền huyễn, ngược tâm, ngược thân, SESố chương 5 chươngTình trạng hoànNăm xưa, Tần Tử Phượng vốn là thiên kim tiểu thư tôn quý vô ngần. Tron... 33 ngày thất tình 1034 15/10/2022 Review33 NGÀY THẤT TÌNHTác giả Bảo Kình KìnhThể loại hiện đại, hài, OESố chương 35 chươngTình trạng hoàn, đã XB chuyển thể thành phimLink onl http// Valentine’s ... Hận này dằng dặc mãi không nguôi 1034 15/10/2022 ReviewHẬN NÀY DẰNG DẶC MÃI KHÔNG NGUÔITác Giả Tuỳ Vũ Nhi AnThể Loại Cổ đại, đoản văn, thanh mai trúc mã, Trạng HoànSố Chương 7 chương“Ta mất nàng, cũng đã mất luôn quãng t... Trả ta kiếp này 1033 15/10/2022 ReviewTRẢ TA KIẾP NÀYTác giả Thiên Tình Hữu PhongThể loại Cổ đại, Huyền Huyễn, Sủng nữ, Ngược nam, Nam chính thâm tình, chương 44 chương + 1 ngoại truyện....Tình trạng Hoàn, Đã xuất bảnCảnh báo Chống chỉ đ...
Chương 57 Sinh hoàng tử Hạ đi thu tới, chớp mắt đã đến tháng mười. Còn một tháng nữa Tạ Thanh Anh sẽ lâm bồn, Tiêu Trần Mạch càng lúc càng bồn chồn. Mấy trăm năm qua, nữ tử chết vì khó sinh nhiều không kể xiết. Tuy có thái ý và Tiết Tử Tô, nhưng Tiêu Trần Mạch vẫn lo lắng ngày đêm không thể ngủ ngon. Thấy hắn ngày càng gầy, Tạ Thanh Anh đau lòng không dứt, có điều bất luận an ủi thế nào, cũng không thể giúp hắn giảm bớt sầu lo. Kỳ thật nàng cũng sợ. Nàng có một biểu tẩu, nghe nói đã chết vì khó sinh. Để lại một nữ nhi, sau này có kế mẫu, cuộc sống cực kỳ không tốt. Nàng tin Tiêu Trần Mạch sẽ không đối xử tệ với con của hai người, nhưng mà, nàng cũng rất sợ bản thân mình gặp chuyện ngoài ý muốn. Nàng sợ chết, càng sợ bỏ lại một mình hắn lẻ loi trơ trọi trên đời. Vì thế, mấy tháng cuối thai kỳ, nàng nghe lời khuyên của Tiết Tử Tô, mỗi ngày nghiêm khắc khống chế ẩm thực, tránh cho thai nhi quá lớn, dẫn đến khó sinh. Đồng thời vào buổi sáng và ban đêm trời mát mẻ, nàng sẽ đi tản bộ trong Ngự hoa viên, tăng cường sức khỏe. Tuy tất cả đã chuẩn bị thỏa đáng, song cuối cùng, vẫn xảy ra sai sót nhỏ. Sáng sớm hôm đó, Tiêu Trần Mạch mới thượng triều được một lát, đột nhiên cung nhân Ngọc Lộ Điện vội vã xông vào Kim Loan Điện, "Hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương sắp sinh." "Cái gì?" Tiêu Trần Mạch hoảng hốt đứng dậy khỏi long ỷ, "Chẳng phải còn một tháng nữa sao?" "Nô tỳ cũng không biết, nửa canh giờ trước nương nương bắt đầu đau bụng, phái người mời thái y, thái y nói đã vỡ nước ối rồi ạ." "Sao không báo cho trẫm biết sớm?" Nói xong, Tiêu Trần Mạch nhanh chóng xoay người đi vào hậu điện. Lý Mậu Toàn cũng vội đuổi theo, có điều liếc mắt nhìn các đại thần còn đang đứng nguyên tại chỗ, y đành dừng bước, "Chư vị đại nhân, xin mời về trước, có chuyện quan trọng thì dâng tấu chương." Nói xong, y hấp tấp bước đi. Đợi đến khi người đã đi xa, quần thần cũng lũ lượt rời khỏi điện. Trong đám người, Hộ bộ thị Lang Giang Khiêm nháy mắt ra hiệu với một đại thần gần đó, người nọ lập tức hiểu ý, vội vàng đi đến trước mặt nguyên lão tam triều Vương thái sư, làm ra vẻ vô tình nói "Vương thái sư, Hoàng thượng sủng hạnh Hoàng hậu nương nương, ngay cả tảo triều cũng không phân nặng nhẹ, ngài xem việc này. . ." Viên quan đó vừa nói xong, không ít quan lại gần đó dừng bước, muốn nghe xem Vương thái sư nói như thế nào. Văn võ bá quan trong triều không ai không biết, vị Vương thái sư này từng là thầy dạy tiên hoàng, rồi đến đương kim thánh thượng, có thể nói là vị lão thần rất bảo thủ. Năm đó tiên hoàng chuyên sủng một phi tử, khiến hậu cung ai oán long trời lở đất, ông đã từng dâng tấu chương can gián. Mọi người chờ một lát, Vương thái sư mới vuốt râu, ung dung nói "Hồ đồ! Từ xưa kiêng kỵ sủng thiếp diệt thê, hiện tại triều đình của ta Đế Hậu cầm sắt hòa minh, kiếm điệp tình thâm, quả là đại phúc của Đại Dận, may mắn của bá tánh!" Người nọ hoàn toàn không ngờ sẽ bị Vương thái sư dạy dỗ thẳng mặt như vậy, thấy thời ông ta vô cùng ngượng ngùng. Ông ta cười to chữa cháy "Ngài nói đúng, là hạ quan thiển cận!" Thấy hoàn cảnh khó xử, ông ta nhanh chóng dời đề tài, bầu không khí mới tốt hơn một chút. Đợi mọi người đi xa, phụ tử Tạ thị luôn đi phía sau, mới thở phào nhẹ nhõm. Ngay sau đó, hai người theo chân thái giám đi về phía hậu cung. Trong chính sảnh Ngọc Lộ Điện, Tiêu Trần Mạch không ngừng đi tới đi lui, sắc mặt âm trầm như giông bão sắp đến. Lý Mậu Toàn muốn khuyên hắn một chút, thế nhưng từ phòng sinh cứ truyền ra tiếng hét, tiếng sau dài hơn tiếng trước, y lại nuốt nước bọt, nuốt mấy lời muốn nói trở vào. "Nương nương, ngài dùng sức, đúng, chính là như vậy, hít sâu ~" "Mang thêm nước ấm tới đây!" "A ~" Dù người ở ngay bên ngoài, thế nhưng tiếng động bên trong không ngừng truyền đến. Thỉnh thoảng còn có cung nữ bê mấy chậu nước nhuốm máu đi qua trước mặt. Tiêu Trần Mạch chưa từng biết, thì ra hắn mắc chứng choáng khi thấy máu như bây giờ. Chỉ cần nhìn từng chậu máu đỏ di động đó, hắn có cảm giác váng đầu hoa mắt, đứng không vững. Tạ Chương và Tạ Lan Viễn cũng hồi hộp, nhưng thấy người Tiêu Trần Mạch đầy mồ hôi, liên tục đi tới đi lui trong sảnh, hai người rất vui mừng. Từ xưa, nữ tử nào sinh con mà không đau, dù là Hoàng hậu là nhất quốc chi mẫu, thì nỗi đau khi sinh con này không ai có thể gánh chịu thay. Cũng may, phu quân nàng thật lòng yêu nàng. "Hoàng thượng," Tạ Chương khuyên nhủ "Hay là ngài về Thừa Quang Điện trước đi? Đến khi hài tử ra đời, thần sẽ lập tức sai người báo tin cho ngài." Dù sao, thân thể hắn đáng giá ngàn vàng, là gốc là rễ của quốc gia. Giờ khắc này, sắc mặt hắn thật sự không tốt lắm. "Không." Tiêu Trần Mạch lắc đầu, quả quyết cự tuyệt "Trẫm không đi đâu cả, trẫm muốn ở cạnh Thanh nhi." Dứt lời, hắn nghe tiếng Tạ Thanh Anh hét càng lúc càng to bên trong, loáng thoáng còn nghe được hai chữ hoàng thượng. Tiêu Trần Mạch lo lắng phát điên, hắn chịu không nổi nữa, phóng nhanh vào nội thất. "Hoàng thượng, ngài không thể vào!" Tạ Chương vội cản lại, thế nhưng Tiêu Trần Mạch đi quá nhanh, mới đó đã không thấy bóng dáng. Mùi máu tanh nồng đậm khắp phòng, cung nhân bận rộn tới lui. Khi thấy hắn, cung nhân chỉ cúi đầu coi như hành lễ rồi tất bật tiếp. "Thanh nhi, trẫm đã đến rồi, trẫm ở đây." Tiêu Trần Mạnh vọt tới trước giường, nắm chặt tay Tạ Thanh Anh. Nếu không tận mắt chứng kiến, hắn không thể nào tin được, mới sáng nay nữ nhân này còn cười ngọt ngào với hắn, đón nhận nụ hôn dịu dàng của hắn. Bây giờ, hai mắt Tạ Thanh Anh nhắm nghiền, tóc mai bị mồ hôi thấm ướt đẫm, bết dính hai bên má, sắc mặt trắng bệch như giấy. Dưới thân nàng, máu đỏ loang lỗ, cực kỳ chói mắt. Vừa nhìn thấy, Tiêu Trần Mạch đã cảm thấy vạn tiễn xuyên tim, toàn thân rét run. Hắn cố nén quay đầu quát thái y "Đã qua hai canh giờ rồi, sao nàng còn chưa sinh?" "Hoàng thượng," Đỗ Nhược lau mồ hôi trán đáp "Cửa cung mở quá nhỏ, đầu hài tử bị kẹt rồi." Nghe xong, Tiêu Trần Mạch gần như phát điên, Tiết Tử Tô bên cạnh vội tiếp lời "Hoàng thượng đừng nóng vội, theo kinh nghiệm của dân nữ, có thể nương nương mang song thai." "Song thai?" Tiêu Trần Mạch khiếp sợ cực điểm. Giờ khắc này, phản ứng đầu tiên của hắn không phải vui sướng, mà là sợ hãi. Sinh một đứa đã cực kỳ khó khăn, bây giờ là song thai, vậy chẳng phải càng nguy hiểm hay sao? "Đúng thế," Tiết Tử Tô gật đầu, "Bụng nương nương lớn hơn các thai phụ bình thường một chút, hơn nữa chính nàng cũng là thai song sinh." Đang lúc nói chuyện, Tạ Thanh Anh bỗng tỉnh lại sau khi được cung nhân lau nước ấm. Thấy Tiêu Trần Mạch chẳng biết xuất hiện từ khi nào, sắc mặt nàng thay đổi, vội hét lên với hắn "Hoàng thượng, chàng mau ra ngoài đi!" "Thanh nhi, nàng cảm thấy thế nào?" "Chàng ra ngoài trước đi." Nàng không muốn hắn nhìn thấy dáng vẻ bây giờ của mình. Tiết Tử Tô từng nói với nàng, nam nhân trong dân gian sau khi chứng kiến nương tử mình sinh con, sẽ để lại bóng ma trong lòng, thậm chí sợ hãi không làm chuyện phu thê. "Thanh nhi." Tiêu Trần Mạch đau lòng nhìn nàng. Đúng lúc này, Tạ phu nhân vừa ra ngoài không lâu đã trở lại, bà cũng vội khuyên nhủ "Hoàng thượng, ngài ra ngoài trước đi, ngài ở chỗ này, Thanh nhi sẽ khẩn trương." Nghe nhạc mẫu đại nhân nói như vậy, Tiêu Trần Mạch vô cùng bất đắc dĩ, lúc này hắn mới chịu đi ra ngoài. Lòng như lửa đốt chờ bên ngoài đại điện thêm một canh giờ, rốt cuộc, bên trong truyền ra tiếng khóc lanh lảnh của hài nhi. "Sinh rồi!" Nghe được động tĩnh, Tạ Chương và Tạ Lan Viễn đều vui mừng. Còn Tiêu Trần Mạch thì lập tức xông vào phòng sinh một lần nữa. Vừa mới bước vào cửa, hắn đã gặp ma ma đi ra báo tin mừng, phía sau là hai nhũ nương trên tay bế hai hài nhi nằm trong khăn quấn màu vàng sáng. "Chúc mừng Hoàng thượng, nương nương sinh hạ hai hoàng tử!" "Nàng sao rồi?" "Nương nương chỉ mất sức, những mặt khác không đáng lo ạ." "Tốt quá." Thấy long nhan tràn ngập vui mừng, hai nhũ nương đều tiến lên một bước, cho rằng Hoàng thượng muốn xem hai vị hoàng tử. Ai ngờ, hắn chẳng thèm liếc một cái, chạy thẳng vào nội thất. "Thanh nhi ~" ~ ̄▽ ̄~~ ̄▽ ̄~~ ̄▽ ̄~
hoàng thượng thứ tội