xoay chuyen can khon
Sở Nam mang theo ánh mắt, kỳ vọng, còn có tơ vương xoay người rời đi, theo con đường Thủy Long chỉ, rời khỏi Thiên Võ đại lục. Sở Nam vừa rời khỏi Thiên Võ đại lục thì không còn nghe Thủy Long nói chuyện, trong lòng có úy đoán nhưng không nghĩ tiếp. Sở Nam đi hướng
Xoay quanh chàng trai Lâm Động đó là hai cô gái là Ứng Hoan Hoan (Trương Thiên Ái) và Lăng Thanh Trúc (Vương Lệ Khôn), ba người học cùng tạo nên một chuyện tình tay ba đầy bi thương. Xem phim Vũ Động Càn Khôn thuyết minh, lồng tiếng.
Ta Là Đại Thần Tiên Xoay Chuyển Càn Khôn Nhờ Tâm-Trí-Dũng. Truyện tranh Ta Là Đại Thần Tiên được yêu thích nhiệt liệt không chỉ bởi nó là một tác phẩm có chất tiên hiệp, võ thuật rõ nét. Tác phẩm này có một cốt truyện đầy rẫy những cú lội ngược dòng bất ngờ
Vay Tiền Online Me. Ánh mắt Vương Lâm có chút quái dị. Ngón trỏ của hắn lại tiếp tục vẽ thêm một nét nữa. Nét vẽ vừa dứt, nhất thời xuất hiện ký tự trong mắt của Diêu Tích Tuyết. Chuyện này phát sinh cực nhanh, khi Diêu Tích Tuyết còn đang trợn mắt há mồm, ba nét phù văn đã thành nháy mắt khi ký hiệu hình thành, tiên lực trong cơ thể Vương Lâm đã tự động vận chuyển, ngón tay hắn điểm vào trong ký nét phù văn nếu chỉ là một nét thì cũng không có gì khác thường. Nhưng lúc này từng nét từng nét được vẽ ra rồi hiện lên trong mắt Vương Lâm lại làm hắn sinh ra một loại cảm giác hoàn mỹ, giống như ẩn chứa một loại ấn ký thiên đạo luồng kim quang giống như những luồng sáng từ trên cao vạn trượng lập tức lóe lên trên phù văn rồi chiếu sáng khắp bốn phía. Hắc khí đang xoay chuyển trên đài bị kim quang rọi xuống thì chậm rãi tiêu tán trong hư mắt Diêu Tích Tuyết lộ ra vẻ cực kỳ phức tạp và chấn động. Trước đây nàng đã đến chỗ này nhiều lần, nhưng đều biết nắm chắc thời gian và không muốn dây dưa với những tượng đá. Những lần đó nàng đều dùng Huyết Ngọc Phong Ấn do Phụ thân tặng, dùng một phương pháp cực kỳ khéo léo để vượt nàng cũng chú ý đến những ký hiệu màu vàng được vẽ ra từ trên hư không, nhưng vì chưa đập nát hoàn toàn tượng đá, nên nàng không hấp thu những ký hiệu trong tượng đá giống như Vương Lâm .Khi tiên lực vừa dung nhập vào trong ký hiệu, ngón trỏ của Vương Lâm khựng lại. Lúc này mặc dù thần sắc hắn vẫn như thường, nhưng hắn lại biết nếu không vẽ ra được nét bút thứ tư thì những ký hiệu hoàn mỹ này sẽ lập tức bị đánh vỡ, thậm chí còn có thể sụp Lâm không thể vẽ ra được đệ tứ bút khi không có căn cứ. Ánh mắt hắn lóe lên, ngón trỏ tay phải điểm lên trên ký hiệu, cơ thể hắn khẽ xoay chuyển rồi đột nhiên búng ngón tay về phía trước. Ký hiệu lập tức bị Vương Lâm bắn ra rồi bay thẳng về phía Diêu Tích Tích Tuyết biến sắc, nàng lập tức lui người về phía sau. Lúc này nàng lập tức vỗ vào túi trữ vật, liên tục lấy ra rất nhiều ngọc giản màu đỏ rồi bóp nát từng cái một trước thấy huyết quang cuồn cuộn, từng tầng mây huyết sắc lập tức bao trùm trên những ký hiệu. Tình huống xảy ra cực nhanh, huyết quang rơi trên ký hiệu thì đột nhiên tiêu tán, nhưng lại làm cho ký hiệu kim quang trở nên ảm Tích Tuyết liên tục lui về phía sau, trán nàng đã đổ đầy mồ hôi. Từng khối từng khối ngọc giản huyết sắc liên tục được nàng ném ra, sau bảy lần hít thở, cuối cùng kim quang trên những ký hiệu cũng bị huyết sắc che phủ hoàn toàn rồi trở nên u hiệu lập tức tiêu tán bên trong huyết mặt Diêu Tích Tuyết cực kỳ âm trầm, vừa rồi nàng đã ném ra một phần mười số huyết ngọc trăm năm có trong túi trữ vật. Nhưng trong khoảnh khắc khi ký hiệu kim sắc kia đến gần, nàng lại sinh ra cảm giác giống như đối mặt với những người đồng lứa với phụ thân Vương Lâm!Diêu Tích Tuyết bóp nát huyết ngọc, đợi khi ký hiệu tiêu tán, cơ thể nàng lập tức lóe lên rồi xông thẳng lên đài, phóng thẳng về phía Vương Lâm. Vẻ mặt Vương Lâm vẫn như thường, trong nháy mắt khi Diêu Tích Tuyết phóng đến, mắt hắn chợt lóe lên hàn quang. Tay phải hắn khẽ vuốt lên túi trữ vật, tiên kiếm lập tức xuất hiện trên tay. Hắn giơ kiếm lên trước người rồi bình thản nói- Diêu đạo hữu! Ký hiệu kim sắc xuất hiện quá đột ngột, tại hạ không thể kiểm soát được. Nếu ngươi vì điều đó mà muốn đấu pháp thì Vương mỗ xin phụng bồi!Diêu Tích Tuyết âm trầm liếc mắt nhìn Vương Lâm, trong mắt nàng hiện lên một tia sát khí, nàng thầm nghĩ- Người này nếu đã đến đây thì trừ khi hắn có thể phá bỏ hoàn toàn phong ấn, nếu không sẽ không còn cơ hội sống. Ta động thủ với hắn chỉ lãng phí thời lạnh lùng nói- Không còn lần sau nữa đâu!Nói xong, Diêu Tích Tuyết phóng thẳng về phía trước rồi trực tiếp bay qua người Vương Lâm. Nàng phóng đi trên đường Tôn Long để đến chỗ đệ tam phong Lâm thu hồi tiên kiếm rồi đi theo không nhanh không chậm ở phía sau. Hắn nhìn Diêu Tích Tuyết đang ở phía trước, trong lòng lại không thể giữ được bình Ba nét phù văn không ngờ lại có uy lực như vậy. Dựa theo những gì Diêu Tích Tuyết nói thì nơi đây tổng cộng có mười tám tầng. Nếu mỗi tầng đều có một cái ký hiệu thì sẽ có tổng cộng mười tám ký hiệu. Nếu những ký hiệu này đều được xuất ra thì uy lực của nó sẽ như thế nào, rốt cuộc là vì sao, chẳng lẽ là tiên thuật bất thành! Vương Lâm hít vào một hơi thật sâu. Tay phải hắn vẽ trên hư không, trong nháy mắt đã tạo ra ba cái phù văn. Nhưng lúc này tiên lực trong cơ thể hắn lại không có chút khác thường nào nên phù văn sau khi xuất hiện lại lập tức tiêu tán, cũng không xuất hiện uy lực giống như Lâm nhíu mày rồi trở nên trầm ngày sau, tầng thứ ba đã xuất hiện trước mắt. Lúc này Diêu Tích Tuyết lại trực tiếp phóng lên này trên đài cũng chỉ là tượng đá, nhưng những tượng đá ở đây ngoại trừ có ba con mắt thì trong tay còn có thêm một cây trường Tích Tuyết không làm giống như phong ấn trước, lần này nàng không chút do dự triển khai thần thông rồi đánh thẳng vào tượng Lâm dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn lên đài, thuật thần thông của Diêu Tích Tuyết phần lớn đều lấy huyết công làm chủ. Khi nàng vung tay thì huyết sắc xuất hiện trước sau đó thần thông mới hiện Tích Tuyết đánh với tượng đá cũng không có gì phải lo lắng. Với tu vi của nàng thì sau một nén hương đã có kết quả. Tượng đá tuy đã sụp đổ nhưng kim phù lại không bay ra. Vẻ mặt Diêu Tích Tuyết lại càng trở nên âm trầm, nàng giậm chân xuống thật mạnh rồi tay phải nhấn xuống dưới, những bức tượng vỡ bên dưới lập tức hóa thành từng mảnh nhỏ rồi tiêu tán. Ánh mắt Vương Lâm trở nên ngưng trọng, hắn thầm nghĩ- Chẳng lẽ chỉ có cách phá giải cấm chế trên những tượng đá thì ký hiệu mới dung hợp vào bên trong sao?Diêu Tích Tuyết cũng chẳng thèm liếc mắt nhìn sang Vương Lâm, nàng lập tức bay qua đài, đi lên phía gian vùn vụt trôi qua, nháy mắt đã qua một tháng. Khoảng thời gian này Vương Lâm cực kỳ nhàn rỗi, Diêu Tích Tuyết không cho hắn cơ hội xuất thủ. Sau khi nàng thử nghiệm hai lần đều không thấy ký hiệu kim sắc xuất hiện, thì cũng biết được phương pháp của mình không đúng. Nàng nhớ lại quá trình trước đó Vương Lâm thu được kim phù rồi chợt hiểu Tích Tuyết cực kỳ kiêng kỵ kim phù, lúc này vì đề phòng Vương Lâm thu được nó nàng đành phải tự mình ra tay. Nàng không phải đánh vỡ tượng đá mà dùng huyết ngọc phong ấn, phương pháp này nàng đã sử dụng khi đi vào đây ba lần trước một ngày, khi Diêu Tích Tuyết vượt qua những tượng đá ở phong ấn thứ mười một trên đường Tôn Long, khi nàng nhìn thấy đài phong ấn thứ mười hai hiện ra trước mắt thì sắc mặt trở nên nghiêm túc hẳn lên, nàng nhìn về phía Vương Lâm, nói- Vương đạo hữu! Phong ấn thứ mười hai này mạnh hơn những cái trước rất nhiều. Hai người chúng ta cần phải đồng thời xuất thủ mới có thể phá nó được. Đây cũng chính là mục đích mà lần này Diêu mỗ mời đạo hữu tới Lâm gật đầu, đài ở phía trước có sự khác biệt rất lớn và chỉ nhỏ bằng một nửa những cái trước, trên đài cũng không có tượng đá mà chỉ có một cánh cửa đá khổng lồ. Ngoài những cái đó ra chỉ còn con đường Tôn Long mà hai người bọn họ đang cửa đá có rất nhiều khe hở lớn nhỏ, chúng đan xen vào nhau…Tạo thành một thứ giống như…Một mặt Tích Tuyết và Vương Lâm lặng lẽ đứng trên đài. Đúng lúc này, cánh cửa đá đột nhiên từ từ mở ra, một cơn gió lạnh từ bên trong lập tức phóng ra. Khi ngọn gió ào ra, toàn thân Diêu Tích Tuyết lập tức được huyết quang bao Lâm lui ra phía sau vài bước, hắn khẽ vuốt lên túi trữ vật, Cấm Phiên lập tức xuất hiện trên tay, nó quấn lại rồi lập tức bao phủ toàn bộ cơ thể Vương Lâm. Ngọn gió lạnh thổi qua, Cấm Phiên bọc bên ngoài cơ thể Vương Lâm lập tức vang lên những tiếng két két, chỉ thấy những tầng băng lạnh lập tức đóng ở bên ngoài. Hầu như chỉ trong nháy mắt, bên ngoài cơ thể Vương Lâm đã bị những tầng băng dày phong ấn sang Diêu Tích Tuyết, ở bên ngoài cơ thể nàng cũng được tạo thành một bức tượng băng, nhưng bên trong lại có hồng quang lấp lạnh vừa thổi qua thì một làn sương mỏng từ trong cánh cửa bay ra rồi ngưng tụ lại tạo thành một bóng người. Người này khoảng ba mươi tuổi, vẻ mặt lạnh lẽo, mặc đồ trắng, mỗi một hành động giơ tay nhấc chân của hắn đều mang theo vẻ tiên phong đạo khi xuất hiện hắn lạnh lùng nhìn về phía hai bức tượng băng là Vương Lâm và Diêu Tích Tuyết. Hắn không mở miệng nhưng lại có âm thanh truyền Lệnh của chủ nhân động phủ, nếu không có lệnh bài, không được đi vào!Trong bức tượng băng của Diêu Tích Tuyết, hồng quang lập tức trở nên nồng đậm, giống như một cơn sóng nhiệt từ trong truyền ra ngoài. Từng làn sương trắng từ trên tượng băng bốc lên, trong nháy mắt tượng băng đã tan chảy, Diêu Tích Tuyết từ bên trong bước ra Ngươi đã đến đây nhiều lần, lại thi triển công pháp của Huyết Quân năm xưa. Niệm tình ngươi là hậu nhân truyền thừa của hắn nên ta đã ba lần nương tay tha cho ngươi để công pháp đó còn người nối dõi. Nhưng ngươi lại không biết tốt xấu. Bây giờ lập tức thi triển Phục Hoạt Thần Thông rồi cút ngay cho ta, bằng không ngươi sẽ không còn cơ hội đó một lần nữa đâu!
Trong mắt của huyết long lóe lên một tia lãnh mang, thân hình lắc lư, lại một lần nữa bổ nhào về phía Thạch Mục đã hóa thành bạch viên, chớp mắt đã đến gần. Có điều lần này nó không dùng long trảo phát động công kích, mà là hé ra một miệng máu, từ trong đó phun ra một đạo huyết quang lớn, bề ngoài hiện ra một tầng huyết sắc hỏa diệm, vô cùng nhanh chóng hướng về phía bạch viên. Phiên Thiên Côn trong tay bạch sắc cự viên kim quang đại thịnh, quét ngang ra. Ầm ầm ầm! Dưới sự va đập của hỏa diễm bạch quang nổ tung ra, hóa thành một cỗ phong trụ hai màu vàng đỏ xông lên trời, ráng mây hai màu bay lượn vây quanh quang trụ. Hai cự thú cứ như vậy chém giết nhau trong không gian huyết sắc, tiếng nổ bên tai không dứt, từng đạo dư âm kinh khủng thỉnh thoảng lại bắn ra xung quanh, khuất cho không gian huyết sắc đến long trời lở đất. Hai con cự thú trong thời gian ngắn không phân cao thấp, ai cũng không làm gì được đối phương. Cự viên bạch sắc liên tục gầm thét, thi triển công kích sát chiêu càng lúc càng mạnh mẽ, thân hình của Lục Trảo Huyết Long đó mặc dù vô cùng khổng lồ, nhưng lại rất linh động. Thạch Mục từ từ trầm xuống, lúc này toàn thân phát ra băng lãnh, lượng lớn huyết minh chi khí đã dung nhập vào trong cơ thể của hắn. Để lại cho mình thời gian đã còn lại không bao nhiêu! Thế nhưng, Thủy Linh Tử ở đó vẫn không phát hiện ra nơi đặt pháp bảo của không gian huyết sắc, như vậy, hi vọng muốn phá cục này ra ngoài càng ngày càng xa vời. Tì Lư đứng ở phía xa, còn lại năm cái huyết long đang vây ở xung quanh hắn, đầu đuôi tương liên nối liền, trên dưới chạy đi, Sắc mặt hắn trấn định lại, trong ánh mắt lại cũng mơ hồ hiện lên một tia lo lắng. Đột nhiên, hắn nghiến răng, giống như ra quyết định gì đó. Như thấy trong miệng niệm lẩm bẩm, chợt chỉ một điểm về phía ngực, một luồng ánh sáng bay ra từ trong ngón tay, truyền vào trong ngực. Vù vù! Một đạo huyết quang chói mắt bỗng nhiên từ trong ngực hiện ra, nứt ra. Trong huyết quang tản phát ra khí tức âm hàn dày đặc, chính là Huyết Minh Chi Khí. Trên mặt Tì Lư lộ ra một tia thống khổ, có điều hắn lập tức nghiến răng nhịn xuống, mười ngón tay nhanh chóng bắn ra, từng đạo pháp quyết giống nhưng không cần pháp lực cũng vẫn được bắn ra, nhập vào trong huyết quang. Một khắc này, vô số phù văn huyết sắc bay ra từ trong huyết quang, hơn nữa biến đổi rất nhanh, trong chớp mắt đã hóa thành cái cối xay, tản phái ta từng cỗ khí tức Huyết Minh Chi Khí âm miệng Tì Lư bỗng nhiên dừng lại không đọc chú ngữ nữa, sau đó chỉ vào cự viên bạch sắc điểm ra một cái. Phù văn huyết sắc xung quanh hắn lóe lên ánh sáng toàn bộ đều biến mất không thấy tung tích, sau đó, đột nhiên xuất hiện xung quanh cự viên bạch sắc, giống như di chuyển trong nháy mắt. Thạch Mục cả kinh, đang muốn làm gì đó, có điều đã muộn rồi. Phù văn huyết sắc đó lóe lên ánh sáng, sau đó bắn ra vô cùng nhanh chóng nhập vào các nơi trên người cự viên. Ầm! Thạch Mục chi cảm thấy toàn thân trên dưới bị một trận đau đớn lạnh lẽo, ngay sau đó, một cỗ Huyết Minh Chi Khí âm lãnh cường đại rót vào trong người hắn, gần như trong chớp mắt xâm nhập vào tứ chi bách xương của hắn, sau đó kỳ kinh bát mạch nhanh chóng lưu chuyển. Thân thể của cự viên bạch sắc bỗng nhiên cứng đờ, một chút cũng không thể động đậy được, động tác cứng lại. - Chế rồi, sơ ý rồi! - Trong lòng Thạch Mục hoảng hốt, Lục Trảo Huyết Long thừa cơ hội này, há miệng to ra, phun ra một ngụm máu tươi, đánh vào trước ngực cự viên bạch sắc, đánh bay ra ngoài. Huyết quang nứt ra, hóa thành vô số huyết đao, chém ra vô số vết thương ở trong ngực Bạch Viên, máu tươi ùn ùn tuôn ra, nhanh chóng nhuộm đỏ cả nửa thân thể. Thạch Mục trong lòng trầm xuống, trong mắt chợp sát lên một tia tinh mang kinh người, đang muốn làm gì đó. Lúc này, trái tim hắn chợt đập đều xuống, huyết hải đột nhiên điên cuồng vận chuyển, phát ra một cỗ lực chiếm đoạt cực lớn. Huyết Minh Chi Khí trong người hắn đột nhiên chấn dộng, giống như vạn xuyên quy hải vạn con sông đều đổ ra biển, ùn ùn nhập vào trong huyết hải, bị nuốt vào. Khiến Thạch Mục không thể tưởng tượng nổi cảnh này! Thân thể cứng đờ của Bạch Viên trong nháy mắt liền khôi phục lại bình thường. Không chỉ như vậy, từng cỗ nguyên khí cường đại tuôn ra từ trong huyết hải, truyền vào các nơi trong thân thể, thân thể vỗ vì liên tiếp kịch chiến mà có chút mệt mỏi cũng nhanh chóng khôi phục. Thạch Mục sững sờ, trong lòng lập tức vô cùng vui vẻ. Huyết hải lại có thể chiếm đoạt Huyết Minh Chi Khí, cũng chuyển hóa thành tinh huyết nguyên khí của mình. Như vậy, hắn căn bản không cần phải e ngại Huyết Minh Chi Khí cái gì nữa, vả lại Huyết Minh Chi Khí này ngược lại còn trở thành thuốc bổ của hắn. - Huyết hải... lại có thể xoay chuyển càn khôn! Trong lòng Thạch Mục hưng phấn không thôi, cảm thấy trong thân thể tuôn ra từng cỗ lực lượng lớn, khiến cho hắn không nhịn được mà muốn vươn lên trời thét lên. Lục Trảo Huyết Long bỗng chốc đánh bay Cự Viên Bạch Sắc, mặc dù nó không biết vì sao Bạc Viên đột nhiên lại bất động, thế nhưng bản năng chém giết khiến nó cũng không dừng lại công kích được, phát ra một tiếng gầm thét hưng phấn, lại một lần nữa bổ nhào đến. Cái long trảo thứ sáu lớn nhất huyết quang đại thịnh, Đoan tiêm giáp ở phía trước bỗng nhiên dài ra gấp đôi, lóe lên huyết mang dày đặc, chụp vào đầu của Cự Viên Bạch Sắc, nhìn tình thế này là muốn nhanh chóng đánh vỡ đầu của Bạch Viên. - Muốn chết! Trong mắt Cự Viên Bạch Sắc lóe lên một tia hung quang, thân thể khổng lồ linh hoạt vô cùng gập xuống, lướt ngang qua cự ly mấy trăm trượng, tránh được một kích của long trảo.
xoay chuyen can khon