yêu em khó lắm hả anh
Anh ,dù có mạnh mẽ thế nào thì những áp lực em đang chịu cũng làm em đau lắm. 5 năm em đã tự vượt qua tất cả khó khăn để vẫn bên anh nhưng nếu vẫn chỉ có mình em thì em sẽ ngã ngay lúc này đây . Với em có một người bạn trai mới thật đơn giản mà sao yêu nó thật
(Hoàn) Yêu em khó lắm hả anh? Romance Ngọc Hoài là cô gái tốt, hiền lành, đem lòng yêu giám đốc của mình. Dù biết anh có con trai năm tuổi, vợ thì đã mất. Mà cô vẫn một lòng yêu anh. Một ngày cô đồng ý kí vào tờ giấy kết hôn, sống dưới danh nghĩa là vợ anh nhưng ở Phương gia là không # nguoc Chương 14: Anh bị bệnh. 10.6K 227 bởi virgomeoconnho
Cố Thanh Đồng lắc đầu, có vẻ trong nhà không tán thành lắm. Thầy Trần trêu: "Tôi hiểu, em cứ suy nghĩ cho kĩ đi. Khai thông cho người trong nhà, nếu không đến lúc cha em tới tìm tôi tính sổ, tôi không nói lại ông ấy được đâu.". Cố Thanh Đồng vui vẻ, cô có thể
Vay Tiền Online Me. Giữa trưa cô ra vườn tìm Khánh Hào vào dùng bữa, phát hiện nhóc đang trèo cây, bên cạnh lại không có một rằng cái cây nhóc đang leo tương đối thấp nhưng ngã xuống cũng có thể bị trầy xước hoặc bông gân chân." Áaaaa"Trợt nhóc trượt chân, hoảng sợ hét lên. Cả người nhóc tự do rơi xuống. Cô chạy lại làm đệm đỡ cho nhóc." Phịch "Khánh Hào nhóc nằm đè trên người cô. Hoảng sợ mà khóc. Cô đau đến nghiến răng, thể chất vốn yếu ớt mà như thế này tránh không khỏi lưng cô bị đau. Có khi còn nghe thanh âm răng rắc như tiếng xương vỡ vẫn chưa hề trèo xuống, cứ khóc rống lên. Mẹ anh chạy từ trong nhà ra, thấy cảnh này, tức giận bừng đến ôm nhóc Khánh Hào vào lòng. Mẹ anh dùng chân đạp vào người cô mà mắng." Cô làm gì cháu tôi mà nó khóc như vậy? "Cô yếu ớt không chút sức lực phản kháng, chỉ mấp máy môi nói vài từ." Khánh Hào té, con chạy lại đỡ "" Đừng biện minh, cháu tôi mà bị gì, tôi đánh chết cô "Dứt lời, mẹ anh đá mạnh một cái vào eo đau đến nhíu chặt mày, gắng gượng ngồi dậy. Khắp người đều đau âm ỉ, gắng gượng lê lếch từng bước chân vào nhà.~~~~~~~~" Tiểu thiếu gia không sao. Chỉ là hoảng sợ mà khóc "Một vị bác sĩ trẻ đẹp đang kiểm tra cơ thể cho Khánh Hào. Nhóc thấy cô vào, cầm chiếc xe đồ chơi trên tay ném vào đầu không kịp, đầu cô bị sưng lên." Dì cút đi, dì đừng lại gần tôi. Dì rất xui xẻ, cút đi "Nhóc giãy nãy oang oang cái miệng. Còn nước mắt ngắn nước mắt dài, nhào vào lòng ba anh mà khóc lớn." Cô còn không mau cút vào trong "Ba anh phẫn nộ trừng mắt quát. Cô im lặng khom lưng cúi đầu bỏ lên đến phòng, cô ngồi bó gối dưới sàn nhà. Cả người tiều tuỵ ốm yếu, đôi vai run rẩy liên hồi. Nhìn cô thật mỏng manh, gió có thể thổi bay cô đi bất cứ lúc lại nghĩ đến ba mẹ mình. Họ gần đây có sống tốt không, từ khi quyết định lấy anh, cô chưa một lần về thăm nhớ họ mắt lại rơi ra. Thật không thể kìm nén cảm xúc của bản thân ngay lúc này. Rất uất ức, rất đau lòng.~~~~~~~~Ngày ngày trôi qua đều là cảnh hành hạ, đánh đập của ba mẹ anh đối với cô. Khắp người cô không chỗ nào mà không có vết thương, vết cũ vết mới chồng chéo lên nhau trông rất ghê người tiều tuỵ ngày một trông thấy. Gương mặt hốc hác có thể thấy mắt cô rất sâu, đôi môi khô khốc, tóc tai thì rũ áo cô mặc đều cũ kĩ, nhàu nát. Cô chẳng khác nào là một người ăn xin ngoài chợ." Khụ....khụ...khụ "Cô vừa lau chùi nhà cửa vừa ho không ngừng. Đưa tay che miệng, cô không muốn họ phát hiện. Vì cô có ho hay sốt, bọn họ đều cho là cô tìm cớ trốn việc. Nhất định đem cô ra dạy dỗ một hôm nay chính là ngày anh về. Cô không muốn để anh trách mình điều gì." Kít "Tiếng xe vang lên, cô bỏ việc đang làm dở chạy ra mở lái xe vào, sau đó xách vali đưa cho cô. Đưa tay cầm lấy nhưng nó quá nhăn mày, cô rặn ra một nụ cười nhã nhặn như mừng anh trở sát cô một lúc, anh cũng chẳng nói gì, đi thẳng vào mẹ anh cùng Khánh Hào ngồi trên sofa trong phòng khách xem thấy anh về liền chạy lại ôm lấy chân anh. Anh cúi người đem nhóc bồng lên tay, hôn một cái ngay má nhóc làm nhóc cười tít mắt." Baba về có quà cho con không? "" Có "Anh ôn nhu nói với nhóc rồi thả nhóc xuống đất nói." Con ở đây chơi với ông bà nội. Baba lên phòng tắm rửa rồi chơi cùng con "" Vâng "Khánh Hào bộ dáng ngoan ngoãn nghe lời liền quay lại ngồi trên sofa." Khánh Huy, ngày mai ba mẹ phải sang nước ngoài. Con đã về thì lo chăm sóc cho Khánh Hào đừng lo làm việc mà bỏ bê nó "Ba anh ôn tồn lên tiếng. Anh chỉ gật đầu rồi hướng đến bậc thang bước lên. Cô khệ nệ xách vali theo sau đến phòng, anh lấy một bộ quần áo mới đi vào phòng tắm. Cô giúp anh thu xếp quần áo móc vào tủ." Khụ...khụ...khụ "Cô lại ho, lục trong hộc tủ một vỉ thuốc ho, ngắt một viên cho vào miệng, nuốt xuống." Cạch "Cánh cửa phòng tắm mở ra, anh trên người quần áo chỉnh tề, tóc còn vương vài giọt vội vàng dẹp vỉ thuốc vào. Nhẹ nhàng hỏi anh." Anh có muốn ăn chút gì không? Em xuống bếp nấu cho anh "" Không cần "Anh lạnh nhạt nói, lướt qua cô. Lấy ba hộp quà được cô đặt trên giường, anh mở cửa bỏ ra khỏi thói quen cô lại nhìn theo bóng lưng vào phòng tắm, đem bộ quần áo anh vừa thay ra, bỏ vào máy giặt, giặt lúc chờ đợi, cô quay đầu nhìn mình trong gương, chợt cười khổ. Lúc trước tràn đầy sức sống bao nhiêu thì bây giờ lại hốc hác mất sức sống bấy nước vỗ vào mặt cho tươi tỉnh lên. Cô nở nụ cười nhẹ, lấy quần áo vừa giặt xong bỏ vào thau, bước ra khỏi phòng phòng lên sân thượng phơi đồ.
Sáng hôm sau, cô thức dậy trước, muốn vươn vai nhưng có cái gì đó đè nặng làm cô không cử động xuống thì thấy cánh tay một lớn, một nhỏ ôm chặt hông hoàng đánh vào tay anh và gỡ tay Khánh Hào hai ba con nào đó do hành động của cô đã chính thức tỉnh Hào ngáy ngủ mở mắt nhìn trân trân cô." Dì, dì ngủ có ngon không? "Nhóc hỏi, cô lại bận chìm đắm suy nghĩ của riêng bản thân nên chẳng nghe thấy lời đầu không ngừng hiện lên tất cả các câu hỏi. Sao cô ngủ cùng anh và Khánh Hào? Đêm qua cô mệt quá đã ngủ quên ở phòng làm việc kia mà hay cô mệt quá mà không phân biệt được đâu là đâu? Cô là nhớ đúng hay sai? Rốt cuộc là sao đây? Khánh Hào đợi năm phút, chưa có câu trả lời. Nhóc ngồi dậy leo lên nằm lên người cô. Cô thấy cái gì nặng nặng đè lên người. Hoàn hồn trở lại, chăm chú nhìn biểu cảm ai oán kia của nhóc." Con mới sáng đau bụng sao mà mặt ủ mày chau thế? "" Con không đau bụng. Chỉ là dỗi vì dì chẳng thèm trả lời dì ngủ có ngon hay không cho con biết "Gật đầu à lên một tiếng, cô bẹo má nhóc, cười rạng rỡ." Dì ngủ ngon lắm. Con cũng ngủ ngon phải không? "Cái đầu nhỏ bé gật gật vài cái. Nằm im hưởng thụ sự mềm mại trên người cô. Nhóc thật sự không muốn xuống tí một bên lo lắng cô bị nhóc đè lên người nhất định sống lưng chịu đựng cực hạn rất đau nhức. Khẽ lên tiếng nói với nhóc." Con dậy đánh răng rửa mặt đi "" Con muốn ôm dì thêm chút nữa "Khánh Hào bướng bỉnh, cọ cọ mặt trên ngực cô tìm kiếm sự mềm mại. Nhóc hành động như vậy, mặt cô đỏ lên. Có chút mất tự nhiên. Nhóc là con nít nhưng cô vẫn ngại hồ sống lưng dấy lên một trận đau đớn. Mở miệng kêu xuống thì sẽ làm nhóc buồn. Dù gì Khánh Hào thiếu tình thương, thiếu hơi ấm, thiếu bàn tay chăm sóc của mẹ từ bé. Giờ chấp nhận gần gũi cô đã là một chuyện chẳng bao giờ dễ dàng. Nhóc hẳn là đang muốn một lần xem cô thực sự giống với mẹ ruột mà làm nũng như những đứa trẻ khác. Cô phải ráng nhẫn nhịn cơn đau, không nên dập tắt nó." Khánh Hào, baba nói con không nghe? "Anh lần đầu tiên mắng nhóc rất lớn tiếng. Khánh Hào sợ hãi, nằm trên người cô sụt sịt cái mũi nhỏ, mắt ầng ậc nước khóc thút thít. Chính cô còn sợ anh đây này. Đang yên đang lành, tự dưng mắng lớn tiếng dọa nhóc giật mình, khóc là điều hiển nhiên. Bàn tay gầy gò xoa xoa tấm lưng nhỏ bé, cô dỗ dành." Con nín đi. Baba con không cố ý mắng con đâu. Ngoan, đi đánh răng rửa mặt, baba sẽ không mắng con nữa đâu "Khánh Hào chùi nước mắt, nghe lời hẳn. Từ trên người cô tuột xuống, tiếp tục tuột xuống giường. Một mình giỏi giang vào phòng tắm tự đánh răng." Khánh Hào còn nhỏ. Anh lớn tiếng nhóc sẽ sợ "Cô chống tay ngồi dậy nói với anh rằng làm thế không tốt cho trẻ nhỏ liền bị anh trừng mắt, cao giọng mắng." Còn không phải tôi nghĩ cho cô. Đã mỏng manh như vậy còn để nhóc đè lên người, bộ muốn lưng gãy ra làm đôi hả?"Nhất thời cứng họng. Chưa biết phản bác thế nào. Đem chuyện khác ra để lảng tránh, cô lên tiếng." Tối hôm qua có phải em ngủ quên, anh bế em về đây? "" Ngoài tôi ra chẳng lẽ còn người khác. Ngu ngốc "Anh hừ lạnh. Biểu cảm giận dữ thật quá đáng. Còn mắng cô không tiếc lấy lời nào. " Em đã nói ngủ ở đâu cũng được. Miễn sao đừng chung giường với anh. Anh mới là người nghe không lọt lỗ tai. Mắng em ngu ngốc nữa chứ. Sao anh không giỏi tự mắng mình kì lạ ở chỗ này chỗ kia "Trên đời này, chẳng ai muốn bản thân bị người ta đem ra mắng ngu ngốc. Nên cô tức giận nói lại cũng không phải quá đáng mấy. " Sao cô nổi nóng? Trước kia tôi mắng cô thua cả con chó cô còn mặc kệ "Anh nheo mắt nghi hoặc. Chả nhẽ giữa mắng ngu ngốc với con chó thì ngu ngốc sẽ khiến người ta tức giận hơn." Anh còn ở đó nói. Em trước đây gan đủ lớn để mắng lại anh sao? Còn tình cảm đủ mất đi phân nửa để mắng anh mà không đau lòng sao? "Cô nói dứt lời, một mạch bỏ vào phòng tắm đánh răng với Khánh nói kia văng vẳng bên tai làm tâm trí anh rối loạn. Hít thở có chút nặng nề. Trước đây tệ bạc, vũ phu, ra tay đánh cô. Giờ cô lạnh nhạt lại thì nên làm gì đây?Anh biết cô một khi yêu thì rất chung thủy, một mực vun đắp tình cảm lớn dần. Nhưng một khi cô mất niềm tin vào tình yêu, chính thức muốn buông bỏ hết tất cả thì tính cách cứng nhắc, biến thành người khác hoàn một cô gái hiền lành, nhu mì thành một cô gái cứng nhắc, vô lắc đầu đánh bay đi suy nghĩ, anh thong dong đi vào phòng tắm đánh răng rửa mặt để còn đúng giờ đến công ty. " Baba nép qua để dì rửa mặt trước đi "Trong phòng tắm, Khánh Hào thấy anh đứng chặn ngay bồn rửa mặt. Kéo kéo góc áo anh năn đánh răng xong, miệng còn đầy bọt kem. Cay vành môi muốn chết mà anh không biết là vô tình hay cố ý đứng chặn ngang cô." Anh tránh ra đi. Em phải rửa mặt "" Tránh đi làm gì, tôi rửa mặt ngay này"Anh khom lưng xuống nhanh làm sạch miệng và rửa sạch mặt. Lượt anh xong thì tới phiên ba đi ra phòng, anh mở tủ lấy bộ âu phục trở vào phòng tắm thay ra. Quần áo có mặc hôm qua tới giờ cũng là nhờ quản gia cho vào vali chuyển tới. Sau khi anh âu phục chỉnh tề. Liền lấy một bộ đồ khác quăng vào người cô." Đi thay ra, lát nữa cùng tôi tới công ty làm việc "Cầm chiếc đầm công sở sơ mi tay dài thắt lưng eo màu đen, giấu không nổi sự phấn khích vui mừng tròn mắt hỏi lại." Anh không lừa em chứ? "" Tôi rảnh hay sao mà lừa cô. Nhanh đi thay ra, trễ giờ là cô biết tay tôi "Anh khẳng định bằng hai câu. Một câu mắng, một câu hâm dọa. Cô vui vẻ cười trừ chạy ù vào phòng biết anh lấy bộ đầm này ở đâu mà cô mặc tương đối vừa chứ không quá mức rộng hay chật. Thay đồ xong, tâm trạng phấn chấn hẳn. Khoảnh khắc được khoác lên mình bộ đầm công sở, cô vui mừng như một em bé được phát làm lại công việc mình yêu thích. Cảm giác vui không thể tả nổi." Mà em và anh đến công ty thì Khánh Hào phải làm sao? "Anh thấy cô đi từ phòng tắm ra. Vẻ mặt lúc đầu là vui mừng, sau đó chuyển qua lo lắng khi nhìn Khánh Hào. Mở miệng tường tận giải thích. " Tôi đã làm hồ sơ nhập học cho Khánh Hào rồi. Vốn nghĩ trước đây tôi đủ khả năng dạy bảo khỏi cần để Khánh Hào đi học mẫu giáo vì sợ nhóc sẽ bị tủi thân khi bạn bè có ba mẹ đưa đón. Nhưng nghĩ kĩ lại nhóc đã chấp nhận cô và cũng cần có bạn bè nên tôi đã quyết định cho nhóc nhập học. Dù có trễ nãi hơn mấy đứa trẻ khác nhưng Khánh Hào sẽ nhanh thích ứng thôi "Nhóc được anh lấy balo nhỏ bỏ vài thứ cần thiết mang lên vai. Quần áo đã thay ra đồng phục của mẫu giáo. " Được rồi, đi thôi. Chúng ta phải tranh thủ ăn sáng để kịp giờ "
Ngủ thiếp đi một tiếng đồng hồ, cô mơ màng chớp chớp mắt rồi mở ra. " Tỉnh rồi à. " Phía trên truyền đến giọng nói ấm áp của anh. Cô thức thời như nhớ ra gì đó liền nhìn lại tay anh. Tay bị cô nắm chặt đến có dấu móng tay còn đọng lại máu khô chút ít. Vội vàng ngồi bật dậy, cầm tay anh nhẹ nhàng xoa xoa. " Em nắm chặt sao anh không rút lại. " " Đừng lo, không đau lắm. Mau rửa mặt xuống nhà ăn trưa thôi. " " Ờ, mà anh nói chuyện với em sao nghe không có chút tình cảm nào. Có phải chưa sẵn sàng? " Cô dò hỏi. Cho anh cơ hội mà anh ngoài dịu dàng, ôn nhu, quan tâm cô thì không có từ ngữ xưng hô tình cảm nào. Như vậy chả khác nào anh vẫn chưa sẵn sàng muốn gọi cô thân mật. Bẹo má cô, anh cong cong khóe môi. " Chù ụ xấu lắm. Cười lên đi. " " Đó, vẫn trống không. " Cô bĩu môi. Gương mặt làm nũng này lần đầu tiên anh nhìn thấy, ôm cô vào lòng, giọng nói ôn nhu cất lên. " Không phải là chưa sẵn sàng. Nhưng nói trống vẫn rất tốt. Nghe cũng rất tình cảm. " " Không được đâu. Em vẫn muốn anh gọi em thân mật. " " Được rồi, em đừng ụ nữa. Anh nghe theo là được. " Anh thở dài, xưng hô thân mật theo ý cô. Cô mừng rỡ, cọ cọ mặt vào ngực anh đầy tự nhiên. Cảm giác rất yên bình, hạnh phúc. " Em nhanh đi rửa mặt. " " Ờ, em đi ngay. " Nhìn theo bóng lưng nhỏ bé rời khỏi tay anh, chạy ù vào phòng tắm mà không khỏi bật cười. " Đáng yêu. " - Bữa ăn trưa đã được dọn lên sẵn, tất cả mọi người đã có mặt tại bàn ăn. " Ngọc Hoài, con ăn nhiều vào. Bộ dạng của con gầy đến nổi sắp như cây tre, cây trúc rồi. " Mẹ anh không ngừng gắp thức ăn bỏ vào chén cô. " Chị sui nói đúng đó. Con bé nó gầy thật. Nào, con ăn nhiều vào. " Tới lượt mẹ cô nói đuôi mẹ anh gắp thức ăn bỏ vào chén cô. " Đúng rồi, phải bồi bổ. " Tiếp đó là ba cô và ba anh gắp bỏ cho cô. Khánh Hào ngồi một bên cũng bắt chước gắp theo. Nhóc còn gọi cô một tiếng mẹ nghe rất êm tai và cảm động. " Mẹ, mẹ ăn nhiều vào mới khỏe mạnh. " Chốc lát đã sắp khóc, cũng chưa nói được tiếng nào, chén đã đầy ắp thức ăn. Quay mặt nhìn sang anh cầu cứu. Ai ngờ anh còn thẳng tay múc cho cô thêm một chén cơm để cạnh, ra lệnh. " Ăn hết cho anh. " Cô được quan tâm nhiều quá dẫn đến có hại thật sự. Dạ dày hôm nay phải mở rộng để tiếp nhận hết thức ăn này sao?
yêu em khó lắm hả anh