yêu nghiệt cười một cái cho gia
Họ là một gia đình nông dân nghèo, luôn phải vật lộn với cuộc đấu tranh sinh tồn trên mảnh đất khô cằn và trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt. Tuy vậy, với sự yêu thương, gắn bó họ đã biến ngôi nhà của họ thành một nơi ngập tràn tiếng cười và niềm hạnh
2. Anh Năm trò chuyện với Ông già Sài Gòn: - VN yêu cầu nghệ sĩ không làm xấu hình ảnh quốc gia khi đi nước ngoài. Yêu cầu này hẳn là đến từ việc hai ông Hồng Đăng và Hồ Hoài Anh bị tố làm bậy ở Tây Ban Nha.. - Hai nghệ sĩ này từng nói
Người bà cô của Hồng gọi chú bé lại trò chuyện với một tâm địa xấu xa, độc ác. Bà ta vừa cười vừa hỏi Hồng. Đây không phải là sự lo lắng, nghiêm nghị, cũng không phải âu yếm. Cái cười này thể hiện một sự không thiện chí.
Vay Tiền Online Me. An Đức dọc theo đường đi gần như không chần chừ, giẫm chân ga một mạch đến nhà, mới vừa mở cửa lớn, đã nhìn thấy Sách Thiệu nằm trên chiếu nghỉ của cầu thang, vẫn không nhúc nhích. An Đức cảm thấy căng thẳng, vài bước đã xông đến bên cạnh Sách Thiệu, phát hiện cả người y ướt đẫm, nhếch nhác không chịu nổi, muốn đưa tay đỡ y, rồi lại không dám động, dè dặt kéo tay y, “Sao em trở thành như vậy? Té đụng chổ nào?”Sách Thiệu vươn ngón tay chỉ eo mình, về chuyện sao mình lại biến thành như vậy không thốt tiếng nào. Chuyện mất mặt như vậy, Sách nhị thiếu đương nhiên sẽ không nói ra. Ở bên bể bơi ngâm chân kết quả ngủ ngã vào hồ bơi, chật vật bò dậy tính đi thay quần áo, kết quả ở cầu thang một bước giẫm hụt té xuống, thảm trải trên cầu thang, cũng không ngã đau như thế, nhưng bởi vì quán tính đụng vào trên lan can của chiếu nghỉ, lúc ấy thì đau đến không thể đứng dậy, kết quả An gia to như vậy, nhìn không thấy một hạ nhân. Y chỉ có thể miễn cưỡng móc điện thoại, bấm cho An Đức, sau đó vẫn nằm trên cầu thang, chờ anh trở Đức thật cẩn thận xốc quần áo Sách Thiệu lên, thì nhìn thấy một mảng lớn xanh tím trên lưng y, chỉ hơi đụng một chút Sách Thiệu đã co rụt cả người lại, nhíu mày. An Đức tỉ mỉ xem xem, mới mở miệng, “Hẳn là không ngã gãy xương, em chịu một chút, anh đỡ em về phòng, trước thay quần áo ướt, bằng không dễ bị cảm.”Sách Thiệu giật giật khóe miệng, chầm chậm mở miệng, “Anh nhẹ chút.”An Đức nửa quỳ □, bảo Sách Thiệu khoát tay lên vai mình, sau đó nửa ôm chặt y, từ từ đứng lên, chuyển vào phòng ngủ. Sách Thiệu mới vừa ngồi ở trên giường, thì đau đến cả người run rẩy, An Đức đưa tay nhẹ nhàng vuốt đôi mày đang nhíu chặt của y, hôn hôn mặt y, “Anh đi tìm quần áo cho em, em trước chờ một chút.”Sách Thiệu nửa tựa đầu giường, nhìn An Đức đang tìm quần áo trong tủ cho mình, gần như không thể xem xét lắc lắc đầu, Sách Thiệu y không phải người ngu, y từng gặp đủ loại đủ kiểu người, có thể dễ dàng nhìn ra đối phương đối với mình có tình ý không, nhưng y sớm không phải thiếu niên mười mấy tuổi kia, bởi vì dịu dàng nhất thời của đối phương, thì cảm động không thôi, y và An Đức, chẳng qua là theo như nhu cầu, ai cũng không cần phải để trong Đức tìm xong quần áo, không chú ý đến ánh mắt đối phương vẫn tập trung ở trên người mình, động tác dịu dàng giúp Sách Thiệu cởi hết quần áo ướt, mặc áo thun dài rộng vào người y, sau đó đỡ y từ từ nằm xuống, “Em trước nghỉ chút, anh phái người kêu bác sĩ đến làm kiểm tra cho em liền, nếu có vấn đề phải đi bệnh viện.”“Đã làm phiền anh.” Sách Thiệu hơi hơi động đậy, cũng cảm giác đau ý, chỉ có thể yên lặng Đức chỉ đi ra ngoài một hồi, đã lại trở về phòng Sách Thiệu, một mực đợi bác sĩ đến, tận mắt nhìn bác sĩ làm kiểm tra cho y, mới giống như antâm. Tiễn bác sĩ, anh xốc mền Sách Thiệu lên, thấp giọng nói “Xoay người sang chỗ khác.”Sách Thiệu sửng sốt, “Anh làm gì?”An Đức hơi hơi giương khóe môi, “bôi thuốc cho em, em muốn để anh làm gì?”Sách Thiệu hừ một tiếng, từ từ xoay người, “Tôi tưởng anh thật sự cầm thú đến xuống tay với một người bệnh đấy.”An Đức cười cười, vén quần áo Sách Thiệu lên, trên làn da trần trụi, một mảng lớn xanh tím, An Đức nặn thuốc mỡ giảm đau tan bầm của bác sĩ cho vào tay, bàn tay ấm áp phủ lên, nhẹ nhàng mà xoa tan thuốc mỡ, Sách Thiệu nằm sấp trên cánh tay mình, cảm nhận ấm áp trên lưng còn có động tác vô cùng dịu dàng của đối khi An Đức xoa xong thắt lưng cúi đầu nhìn Sách Thiệu một cái, chỉ thấy đối phương híp mắt, vẻ mặt thư thái như một con mèo đang ngủ trưa, vẻ mặt này bất giác làm cho An Đức cảm thấy hết sức vui vẻ, kỳ thật, Sách Thiệu là một người đặc biệt dễ thỏa mãn, y như vậy thoạt nhìn, giống như một học sinh trung học, hơi hơi giương khóe môi, xem ra tâm tình tốt lắm, khiến anh muốn giữ người này bên người, làm cho y luôn luôn duy trì tâm tình tốt như Thiệu bất tri bất giác ngủ mất, đợi lúc y tỉnh lại, đã là buổi chiều, An Đức đang tựa vào bên giường, cầm trong tay một bản tư liệu, xem hết sức chuyên chú, nghe được thanh âm, y buông tư liệu, nhìn Sách Thiệu một cái, “Dậy rồi, có muốn ăn chút gì hay không?”Sách Thiệu ấn ấn bụng, cảm thấy mình quả thật là đói bụng, vùng vẫy ngồi dậy, cảm giác hiệu quả của thuốc kia dường như không tệ, trên lưng hình như không đau. An Đức đè y lại, “Anh gọi họ bưng vào.”Sách Thiệu bĩu môi, “Anh cho rằng em là con nít sao?” Nói xong, chân đã rơi xuống mặt đất, mới vừa gắng sức, đã cảm thấy một trận đau ý, liền ngã thẳng về giường, kêu ai u ai u nửa ngày. An Đức có chút buồn cười nhìn y, “Nói em không thể nhúc nhích rồi, lúc nãy bôi thuốc không thấy em kêu đau, bây giờ thì một bộ dạng không thể chịu đựng được.”Sách Thiệu quay đầu đi, “Dù sao tôi cũng không ăn cơm trên giường.”“Em bây giờ là đang làm nũng?” An Đức thò đầu qua, ghé vào bên tai Sách Thiệu, hỏi.“Con mẹ nó anh mới làm nũng.” Sách Thiệu cả giận nói. An Đức cười khẽ hôn hôn vành tai y, nụ hôn dịu dàng như vậy, không mang theo dục vọng gì, giống như chỉ là ảo giác của Sách Thiệu, sau đó, y đã được An Đức ôm vào trong lòng, Sách Thiệu giãy dụa vài cái, cảm thấy đau đớn trên lưng chỉ có thể la lên “Anh buông tôi ra, kiếp trước anh làm khuân vác sao, nhất định muốn bế người ôm đến ôm đi sao?”An Đức cười lắc đầu, “Không phải tất cả mọi người đều có thể hưởng thụ được đãi ngộ này.” lúc nói chuyện, đã bế Sách Thiệu đi xuống lầu, vào nhà ăn. Sách nhị thiếu đáng thương da mặt dày cuối cùng là thể hiện hết mức, đỏ đến cực Thiệu vừa ý nhất ở An gia hẳn là cháo của đầu bếp nhà bọn họ, mặc kệ làm cái gì, cũng có thể hợp khẩu vị của y, y chậm rãi uống canh trước mặt, cảm thấy đầu lưỡi của mình cũng sắp thơm ngon mất rồi, đột nhiên có người đi tới, ở bên tai An Đức nói câu gì đấy, An Đức giương mắt nhìn Sách Thiệu một cái, “Nói cho cô ta biết, tôi hiện tại không rảnh, mời cô ta sau này không được phép đến An gia.”Hạ nhân có chút do dự, “Nhưng…” An Đức liếc mắt trừng hắn một cái, hắn chỉ ngoan ngoãn gật gật đầu, lui Thiệu uống một ngụm canh, lại múc một muỗng lớn đưa đến miệng mình, mơ hồ không rõ mở miệng, “Sao thế, tình nhân tìm đến nhà à? Nếu không thuận tiện, tôi có thể tránh trước.”An Đức ngẩng đầu, thấy Sách Thiệu lại vùi đầu, tiếp tục ăn canh, giống như toàn bộ lực chú ý của y đều tập trung trên một bàn mỹ thực này, câu nói vừa mới kia, chỉ là một câu vô tâm. An Đức chầm chậm cúi đầu xuống, có một số việc, gấp không lát sau, cửa phòng khách lại mở ra lần nữa, giày cao gót rõ rệt bước vào, thẳng đến nhà ăn, Sách Thiệu ngẩng đầu, hướng An Đức cười cười, “Tôi đã nhắc nhở anh, nếu chọc phải phiền phức gì đó, tôi cũng không chịu trách nhiệm.” sau đó cúi đầu, tiếp tục ăn là đầu thu, nhiệt độ H thị đã rất thấp, nhưng người đến mặc một bộ đầm quây, lộ ra xương quai xanh đẹp đẽ cùng làn da trắng nõn, khuôn mặt nhỏ nhắn lớn cỡ bàn tay, trang điểm nhàn nhạt tỉ mỉ, thể hiện dung mạo người đến không tệ, Sách Thiệu ngẩng đầu nhìn cô ta một cái, chầm chậm giương khóe miệng, phẩm vị của An Đức không tồi, cô gái trẻ tuổi xinh đẹp như vậy, thật sự là khó đến chính là người mẫu trong quảng cáo hôm nay bị An Đức chê bai, cô ta mới xuất đạo, dựa vào khuôn mặt, còn có khôn khéo hiểu biết, pha lẫn trong giới coi như không tệ, lại được thiếu đổng An thị chọn trúng làm người mẫu quảng cáo ngự dụng, tưởng là đóng xong quảng cáo này từ nay về sau đỏ tía chỉ được người ta chú ý, lại không ngờ, phim mẫu mới ra, đã bị gạt bỏ ta bị người đại diện theo hỏi nửa ngày, có phải làm chuyện gì khiến thiếu đổng không hài lòng không, hoặc là, thiếu đổng đưa ra yêu cầu gì, bị cô ta từ chối, cô ta nghĩ nửa ngày, cũng không nhớ ra được, cuối cùng cắn răng một cái, quyết định tự mình đến An gia hỏi một Đức đưa tay gắp một đũa cá vào trong bát Sách Thiệu, ngẩng đầu nhìn người mẫu bé nhỏ một cái, “Ai cho cô vào?”Giọng điệu không nóng không lạnh, mang theo một chút không kiên nhẫn, cô người mẫu sửng sốt vài giây, đôi mắt đỏ lên, tức khắc rơi lệ, “An thiếu, em có phải làm chuyện gì chọc ngài tức giận không, phim mẫu kia, ngài không hài lòng nơi nào, xin nói cho em biết, em thực thích quảng cáo kia, nó với em mà nói, là một cơ hội đặc biệt hiếm có, em…”“Tôi chỉ là nhìn từ góc độ của thương nhân, cô không phù hợp quảng cáo đó. Sản phẩm này, chúng tôi đầu tư rất nhiều sức người sức của, cho nên về mặt truyền thông quảng cáo, tôi hy vọng có thể có một người mẫu tôn nó lên hơn nữa, cô còn chưa đủ.” An Đức nói ra những lời giải quyết việc chung, đột nhiên chuyển ngữ khí, âm thanh hòa hoãn hỏi Sách Thiệu, “Ăn canh nữa không, anh múc cho em.”Sách Thiệu đang vểnh chân, hứng thú dào dạt nhìn người đẹp bé nhỏ lê hoa đái vũ, lại không ngờ, một câu của An Đức, lập tức chuyển lực chú ý của người đẹp bé nhỏ lên người Sách Thiệu, Sách Thiệu đối diện cặp mắt to rưng rưng kia, có hơi vu tâm bất nhẫntừ trong lòng thường cảm thấy chịu đựng chẳng được, hơn nhiều bày tỏ đồng cảm với người bị hại, cắn chặt răng, nghiêng đầu sang chỗ khác, tránh tầm mắt của cô ta, bát đưa tới, “Múc cho tôi thêm bát canh.”An Đức hơi hơi mỉm cười, thay Sách Thiệu múc canh, quay đầu lại nhìn người thứ ba trong nhà ăn, “Cô còn có chuyện gì sao?”Cô người mẫu cắn môi, nửa ngày mới mở miệng, “Lúc trước không phải ngài chọn em sao, ngài từ trong một nhóm người kia chọn ra em, nói em khá phù hợp… nếu Ngài cứ thế loại em, sau này còn ai dám tìm em quay quảng cáo a.”“Ánh mắt con người luôn luôn thay đổi từng ngày, ếch ngồi đáy giếng bao giờ cũng cảm thấy cái nhìn bản thân mình là tốt nhất, sau đó lúc gặp được tốt hơn nữa, mới có thể phát hiện tầm nhìn của mình trước kia hạn hẹp biết bao.” An Đức mỉm cười, chậm rãi nói, tầm mắt như cũ đặt trên người Sách Thiệu, không chút nào lệch phòng ăn chỉ có ba người, đã có hai tầm mắt đều tập trung ở trên người mình, nhất là một trong đó còn là một nữ sinh xa lạ đáng thương, Sách Thiệu thực sự là không đành lòng, rốt cục dời tầm mắt sang cô người mẫu, không biết từ đâu kéo ra tờ khăn ăn, đưa cho cô ta, giọng điệu hết sức dịu dàng an ủi “Ai, đừng khóc, cô xem cô khóc trang điểm cũng trôi hết, nếu tôi là anh ta, cũng không dám tuyển một con gấu trúc làm người mẫu a.”Cô người mẫu dừng một chút, nước mắt rơi càng thêm cuộn trào, Sách Thiệu quýnh lên, vội mở miệng, “Ai u cô đừng khóc, tôi đây không phải dỗ dành cô đấy sao, cô đứa nhỏ này, sao không nghe khuyên nhủ như vậy a?”An Đức buồn cười nhìn Sách Thiệu, thong thả ung dung lau miệng, “Cô nên trở về đi, chuyện này cũng xem như là tôi làm không đúng, nhưng quảng cáo này thật sự không thể để cô làm. Có điều là, tôi nghe nói tổng công ty bên kia có một sản phẩm mỹ phẩm trang điểm mới ra muốn làm quảng cáo ở trong nước, tôi có thể suy xét cho cô thử một lần.”Cô người mẫu ngập ngừng một chút, chớp chớp mắt, “Ngài là nghiêm túc?”“Chuyện này, sao tôi có thể lấy ra đùa? Qua vài ngày, tôi sẽ nói bọn họ với liên hệ người đại diện của cô.” An Đức cong khóe môi, cả người thoạt nhìn vô cùng hiền hòa.“Vậy làm phiền ngài.” Cô người mẫu xoay người, vừa muốn đi, đột nhiên quay đầu lại, chân thành hỏi “An thiếu, tôi muốn biết, ngài nói tôi tôn không được sản phẩm kia, vậy ngày định mời người thế nào để làm quảng cáo đó?” chung quy là tuổi trẻ, từ trước đến nay vô cùng tự tin với dung mạo của mình, cuối cùng là muốn biết, rốt cuộc là ai, có khả năng thay thế địa vị Đức nghiêng đầu nhìn Sách Thiệu, “Ai tôi còn chưa nghĩ ra, nhưng, ” anh dừng một chút, tăng thêm ngữ khí, “Tối thiểu, cũng nên là sắc đẹp này.”Cô người mẫu theo tầm mắt anh, lần nữa nhìn về phía Sách Thiệu, y vểnh chân, ngón chân trắng muốt lộ ra, cổ chân lắc lư, tóc rũ xuống lộn xộn trên trán, che ở trước mắt, y đưa tay tùy ý gạt một cái, ngón tay thon dài trắng nõn, rõ ràng là đã được bảo dưỡng. Xương quai xanh tinh xảo nổi bật lên, mặt trên còn có rõ rệt, dấu tay nhấc chân của y đặt trên một người khác, đều là một động tác thô lỗ lưu manh, nhưng đặt trên người y, lại tìm không ra bất cứ sai lầm nào, hồn nhiên thiên thànhhình dung tài đức hoàn mỹ hiển nhiên của người, làm cho người ta cảm thấy vô cùng, thích người mẫu yên lặng quay đầu lại, giày cao gót giẫm thật vang, không hề quay đầu lại rời khỏi An Thiệu uống hết một ngụm canh cuối cùng, vỗ vỗ bụng mình, “Thức ăn nhà anh thật không tồi, tiếp tục như vậy, chờ lúc tôi rời khỏi An gia, tuyệt đối có hi vọng tăng thêm thịt.”An Đức mỉm cười nhìn y, “Nếu như vậy, cứ ở thêm vài ngày đi, đến lúc em đạt tới cân nặng tiêu chuẩn mới thôi.”Sách Thiệu lười biếng chớp chớp mắt, “Không bằng như thế, cứ cho tôi mượn đầu bếp nhà anh đi, mỗi tháng anh cho bao nhiêu tiền lương, tôi gấp đôi.”An Đức nghiêng người qua, nhẹ nhàng ấn ấn eo y, “Bác sĩ nói, em tạm thời không thể ra cửa, cho nên, hãy cứ ở nhà anh từ từ bồi dưỡng đi. Anh tuyệt đối không thu phí ăn uống.”
Tiểu thuyết Nguồn Tonghopdammyhoan 14,030 Hoàn Thành 162544 03/03/2017 Đánh giá từ 2 lượt Truyện Yêu Nghiệt Cười Một Cái Cho Gia của tác giả Niết U Thủy thuộc thể loại đam mỹ. Nhân vật chính trong cốt truyện tiểu thuyết là Sách Thiệu. Ai cũng đều biết Sách Thiệu là một yêu nghiệt. Vào lúc người khác đều giữ một khoảng cách với yêu nghiệt này. Đã có hai người bất chấp nguy hiểm tánh mạng tới gần một người tân hoan, một người tình cũ, lúc này yêu nghiệt lại sẽ lựa chọn thế nào. Nói trắng ra là truyện hay này chính là kể về một yêu nghiệt thụ sau khi bị tình cũ vứt bỏ gặp tân hoan phúc hắc công. Sau đó tình cũ lại ăn cỏ quay đầu, đủ chuyện rối các bạn cùng đón đọc truyện nhé.
Cù Triết nhìn Sách Thiệu, trầm thấp mở miệng, “A Thiệu…”Sách Thiệu khoát khoát tay, “Anh đi đi, tôi bây giờ không muốn nhìn thấy anh.” Y khép hờ mắt, rõ ràng đang sốt nhẹ, nhưng sắc mặt tái nhợt, giống như một khắc sau, thì sẽ suy yếu ngã xuống. Cù Triết có chút lo lắng, “Nếu không, anh cùng em đi bệnh viện đi?”“Tôi lặp lại lần cuối cùng, mời anh rời khỏi đây.” Sách Thiệu giương mắt, lạnh lùng nhìn Cù Triết. Cù Triết trầm mặc vài giây, đứng lên, “Vậy em tốt nhất đi bệnh viện xem một chút.”Sách Thiệu chuyển tầm mắt ra ngoài cửa sổ, nghe thấy Cù Triết kéo cửa phòng, sau đó dừng bước lại, đột nhiên mở miệng, “A Thiệu, em đối với anh, còn có chút thích nào không? Dù chỉ có một chút, không đành lòng hoặc là không, anh cũng sẽ không buông tha, anh chỉ xin, em cho anh một lần cơ hội, cho mấy năm nay của chúng ta một lần cơ hội. Vì cơ hội lần này, em kêu anh làm gì cũng được.”Sách Thiệu lặng đi một chút, nâng mắt nhìn Cù Triết, khẽ cười cười, “Cù Triết anh biết không, con người tôi, không tim không phổi, lành sẹo thì quên đau, chỉ cần có người rất tốt với tôi chút, tôi cứ sẽ nhớ mãi. Lúc trước cũng bởi vì anh quá tốt với tôi, cho nên tôi đã quên anh vẫn luôn bị động trả giá tình cảm, lúc ở cùng với anh, tôi luôn luôn suy tính hơn thiệt, bởi vì đoạn tình cảm kia, từ lúc bắt đầu đã không công bằng, từ bắt đầu đã định trước sẽ không vững chắc. Nhưng, tôi bởi vì anh quá tốt với mính, tầm mắt mất phương hướng, cho nên lúc anh rời đi, sẽ trở tay không kịp, thật ra từ khi bắt đầu, tôi nên hiểu rõ, anh thế nào cũng sẽ rời đi.”Cù Triết cắn môi, “anh, anh lúc ấy thật sự thích em.”“Tôi biết.” Sách Thiệu quyết đoán cắt ngang lời hắn, “Lúc anh thiệt tình yêu thích tôi, có thể vứt bỏ tôi, anh làm sao khiến tôi tin tưởng, chúng ta xa nhau thời gian năm năm, anh sẽ không bỏ rơi tôi?”Cù Triết trầm mặc nửa ngày, mới chầm chậm mở miệng, “Chỉ cần em cho anh thêm một lần cơ hội, anh sẽ chứng minh cho em, anh sẽ không buông tha nữa.”“Tôi cược không nổi.” Sách Thiệu ngẩng đầu lên, từng chữ từng chữ nói, “Tôi năm nay hai mươi tám tuổi, sớm không phải cái tuổi mười năm trước, vì một đoạn tình cảm, vì một người bất chấp tất cả, tôi cũng sẽ không gửi gắm hạnh phúc của mình vào trên người ai nữa, cho nên, tôi sẽ không cho anh thêm cơ hội.”Tay Cù Triết chầm chậm khoát lên nắm cửa, chậm rãi mở miệng, “Anh sẽ không vứt bỏ em, sẽ không buông bỏ lần thứ hai. Lúc trước em chờ nhiều năm như vậy anh mới dám cùng một chỗ với em, anh cũng sẵn lòng đợi em, đợi em bằng lòng ở cùng anh.”“Tùy ý anh.” Bên tai truyền đến thanh âm cửa từ từ đóng lại, sau đó là thanh âm xuống lầu, Sách Thiệu nâng tay nhẹ nhàng lau mặt một cái, một mảnh ướt át. Y cười lắc lắc đầu, bản thân xem ra thật sự là nóng đầu Thiệu mặt không chút thay đổi nằm một hồi, từ từ ngồi dậy, đang chuẩn bị xuống giường, cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra, Sách Thiệu trợn to mắt, thấy An Đức đi vào, anh mặc trên người một cái áo thun đơn giản màu trắng, cười lên muốn bao nhiêu dịu dàng thì có bấy nhiêu. Trong tay anh xách theo một cái túi, sau đó dưới cái nhìn soi mói của Sách Thiệu, từ bên trong lấy ra một cái camen giữ ấm, đặt ở đầu giường, “Em tối qua uống rượu nhiều như vậy, anh tưởng em còn muốn ngủ thêm một lát chứ.”Sách Thiệu liếc mắt nhìn anh, “Đây là cái gì?”“Anh kêu dì nấu cháo cho em.” An Đức mở camen giữ ấm, đổ ra một chén, đưa tới trước mặt Sách Thiệu, “Em húp trước đi, anh có đồ để ở dưới lầu, đi lấy lên.”“Lấy cái gì?” Sách Thiệu bị mùi thơm của cháo làm cho kích thích khẩu vị, cũng không ngẩng đầu lên Đức cười nhìn y, “Một lát em sẽ biết.” Nói xong, thì xuống nóng hổi húp vào trong bụng, làm Sách Thiệu cảm thấy ấm áp, y cầm thìa lơ đãng khuấy chén cháo, ngay sau đó, cửa phòng bị đẩy mở, An Đức mang theo một cái rương da có thể nói là to lớn đặt dưới đất. Tay Sách Thiệu run lên, muỗng rớt xuống ra giường, y nhìn An Đức, nửa ngày mới mở miệng, “Anh đừng nói với tôi, anh mang theo một cỗ thi thể qua đây.”An Đức lắc đầu, “Bắt đầu từ hôm nay, anh sẽ vào ở đây.”Sách Thiệu sửng sốt một chút, thiếu chút nữa từ trên giường nhảy dựng lên, “Anh nói cái gì?”“Tối qua em đồng ý với anh.” An Đức mở miệng, “Em nói em đối với anh ấn tượng không tệ, dù sao em cũng một mình, trong khoảng thời gian anh duy trì cảm giác mới mẻ với em, em bằng lòng chơi đùa với anh.”Sách Thiệu nâng tay gõ đầu mình, “Đây là cách chơi anh lựa chọn?”“Xem như thế đi.” An Đức như trước vẫn duy trì ý cười, sóng lớn không sợ hãi đưa cái tay vẫn luôn giấu sau lưng ra, “Đây là quà tặng mang đến cho em.”Sách Thiệu để camen giữ ấm trong tay sang một bên, nhìn thấy một cái ***g sắt trong tay An Đức, trong ***g sắt có một con thoạt nhìn rất giống là một sinh vật tròn tròn lông mềm như nhung, Sách Thiệu híp mắt nhìn một hồi, “Đây là con chuột hay con thỏ?”“Hamster.” An Đức đưa ***g sắt cho Sách Thiệu, “Em đặt tên cho nó đi?”Sách Thiệu ôm ***g sắt nghiêng đầu nghĩ một lát, nâng mắt nhìn thấy quần áo y giặt trước đó trên ban công, đột nhiên mở miệng, “Cứ kêu quần lót đi.”An Đức lặng đi một chút, “Cái gì?”“Anh có ý kiến?” Sách Thiệu hình như rất vừa lòng với cái tên mình đặt, mở cửa ***g sắt ra, hamster nhỏ nhô đầu ra, tò mò cọ cọ tay y, xúc cảm mềm mềm khiến Sách Thiệu cảm thấy hết sức hài lòng, y gật gật đầu, “Xem trên địa vị quần lót, anh tạm thời có thể ở lại.”An Đức không khỏi buồn cười, bản thân lại phải dựa vào một con hamster mà giành được quyền tạm tối qua, anh nhìn thấy Sách Thiệu say rối tinh rối mù ngã trên giường, trong lòng có chút khó chịu, lần này có phải cảm giác mới mẻ hay không, tự anh rõ ràng nhất. Nhưng anh không ngờ, lần đầu tiên mình thực sự động tâm, lại gặp một người không hề tin tưởng tình cảm. Anh bắt đầu có chút ghen tị với cái người có thể giành được chân tâm nhất của Sách suy nghĩ thâu đêm, cuối cùng quyết định, từ từ thẩm thấu cuộc sống của Sách Thiệu. Anh cái gì cũng sẽ không nói, cũng sẽ không làm cam đoan, anh chỉ là muốn để người này hiểu được, một người rời khỏi bạn, không có nghĩa là tất cả mọi người sẽ bỏ rơi bạn, anh chung quy sẽ chứng minh cho Đức anh một khi nhận định, tuyệt đối, sẽ không buông tình Sách Thiệu thật tốt thời gian chơi cùng quần lót rất lâu, An Đức ở trong phòng y vòng vo một hồi, dọn dẹp ngăn nắp hộc tủ rối loạn của Sách Thiệu, sau đó xếp từng thứ mình mang đến vào, đổ sạch cháo thừa trong camen giữ ấm, rửa sạch sẽ, ném quần áo Sách Thiệu thay chưa kịp giặt vào máy Thiệu dựa ở trên giường, nhìn quần lót chạy vui vẻ trong bánh xe, ngẩng đầu nhìn căn phòng đã được An Đức dọn dẹp không nhiễm một hạt bụi, rực rỡ hẳn lên, thoạt nhìn rốt cục chẳng phải một cái ổ chó. Thật ra căn phòng này của Sách Thiệu lúc trang hoàng, y tốn không ít công sức, mỗi một chi tiết, đều là y tốn tâm tư nghiên cứu, chính là để bản thân ở thoải mái. Nhưng một chàng trai độc thân, bạn muốn bảo y giữ gìn sạch sẽ, cũng thật sự là khó Thiệu lười biếng duỗi lưng một cái, nhìn căn phòng sạch sẽ đột nhiên cảm thấy, giữ người này lại kỳ thật không tồi, có người dọn dẹp phòng, có người chăm lo một ngày ba bữa, còn thêm ấm giường, không Đức từ trong phòng tắm đi ra, trên đầu là mồ hôi lóng lánh, Sách Thiệu nâng mắt nhìn, đột nhiên ngồi dậy, nửa quỳ trên giường vươn tay, ở trên đầu An Đức lau một cái, An Đức bị động tác bất thình lình của y toàn thân trở nên cứng đờ, bàn tay nòng ấm phủ trên đầu anh, làm anh cảm giác hết sức không chân Thiệu giúp An Đức lau mồ hôi, lại dựa vào giường, vươn ngón tay cái có cái không rung quần lót, không chút để ý mở miệng, “Anh một đại thiếu gia, chạy chỗ tôi làm việc nhà, bị người trong nhà anh biết, còn không băm tôi?”An Đức ngồi xuống bên giường, “Thật ra anh không như em nghĩ được nuông chiều từ bé, anh lớn lên ở nước ngoài, phương thức giáo dục căn bản không giống như trong nước. Lúc đại học, anh đã bắt đầu tự lực cánh sinh. Trước khi anh về nước, vẫn ở bên ngoài một mình.”“Nha.” Sách Thiệu đáp một tiếng, rũ mi mắt, thuận miệng nói, “Tôi lúc trước xém chút nữa cũng ra nước ngoài học.”An Đức cười cười, “Vậy sao em không đi, Sách Trí hẳn là không thiếu chút tiền này đi?”Sách Thiệu không hé răng. Y từng là sinh viên top đầu của C đại, thiết kế nội thết, y vẫn rất muốn ra nước ngoài học, nhưng cuối cùng, bởi vì muốn cùng người kia gần nhau mà bỏ qua giấc mộng của mình. Sau đó, y thi đậu nghiên cứu sinh, nhưng cuối cùng không đi học, ở bên cạnh Sách Trí ngồi không gần một năm, cuối cùng Sách Trí mở quán bar này cho Sách Thiệu không nói gì, An Đức không hỏi nữa, anh biết trong lòng người này có một khúc mắc, anh không thể đụng vào, nhưng cuối cùng có một ngày, anh sẽ tháo gỡ cho Thiệu đột nhiên tự giễu cười cười, “Tôi chỉ là đang nhớ lắm thời gian vô cùng ngu ngốc của bản thân lúc trước. Khi đó, tôi còn tin tưởng, chỉ cần tôi nỗ lực, thì chắc chắn sẽ được hồi báo. Nhưng, sau này, tôi mới hiểu được, tình huống này mãi mãi sẽ không xảy ra. Cho nên, tôi vĩnh viễn sẽ không trả giá lần nữa.”An Đức bỗng nhiên cầm tay Sách Thiệu, trầm thấp mở miệng, “Em có thể mãi mãi cũng không phải trả giá, em chỉ cần nhìn, chờ đợi đón nhận.”Sách Thiệu lặng đi một chút, y nâng mắt nhìn An Đức, trong mắt người đàn ông này, một mảnh chân thành, khiến Sách Thiệu không dám nhìn thẳng. Xem như bây giờ là chân thành thì sao, hiện tại trả giá thì sao? Trên đời này, mãi mãi không có vĩnh Thiệu rút tay về, “Anh cứ không đi làm, thật sự được chứ?”An Đức cười cười, “Yên tâm, bây giờ không còn ai có thể sa thải anh. Anh định một lát xuống bếp làm vài món cho em, muốn ăn gì, em có thể mặc sức chọn, nhưng, có thể làm ra bộ dạng em muốn không, thì không dám đảm bảo.”Sách Thiệu ném một nắm hạt dưa vào ***g sắt, nhìn quần lót gõ từng hạt, nhân hạt dưa vứt một bên, “Anh tùy ý đi, dù sao một hồi tôi muốn đi chỗ Sách Trí, buổi tối sẽ không về ăn.”
yêu nghiệt cười một cái cho gia