hàn thiếu tha cho tôi đi
Hàn Thiếu, Tha Cho Tôi Đi! Chap 5: Kinh ngạc đọc trên mạng Hàn Thiếu, Tha Cho Tôi Đi! Chap 5: Kinh ngạc "Hàn Hứa Phong, con còn không gọi thì sẽ chết người đó." Hàn phu nhân nhìn Thanh Trà đang bằm bất tỉnh trên sàn, vẻ mặt vô cùng lo lắng.
Tư Đồ Nguyệt Bán một bên phủi đi trên bàn những cái đó mỹ vị, một vừa hỏi. chỉ có Quân Duệ Ngôn bởi vì luôn luôn tại bế quan, cho nên mới tha cho tới bây giờ. Đệ 98 chương 97 đây cũng là ý tứ hàm xúc đối phương tối thiểu cũng là ngưng mạch kỳ tu vi, Ngô
Hàn Thiếu, Tha Cho Tôi Đi! 4.3 | . Lam Thanh Trà bị chính người cha của mình bán lấy tiền trả nợ. Cuộc sống của cô bắt đầu bước vào những ngày u tối khi rơi vào tay hắn- Hàn Hứa Phong. Hắn vì thấy cô có gương mặt giống hệt Mễ Ly- cô gái mà hắn từng yêu thương hết mực nhưng lại phản bội hắn nên mới đem cô về.
Vay Tiền Online Me.
Thanh Trà hai mắt nhắm nghiền, cô muốn ૮ɦếƭ, thật sự muốn ૮ɦếƭ. Chưa bao giờ cô thấy đau đớn và tủi nhục như bây giờ. Thanh Trà mơ màng, cô nhớ cái ngày mẹ cô ra đi mãi mãi. Bà dặn cô phải sống thật tốt, phải kiên cường, mạnh mẽ. Cô nhớ nụ cười hiền dịu của mẹ, nhớ những ngày bà đau đớn vật lộn với căn bệnh hiểm nghèo, nhớ cả những lần người cha say rượu mắng nhiếc, đánh đập hai mẹ con cô. Lúc ấy cô cũng muốn ૮ɦếƭ, muốn đi theo mẹ cô đến thế giới bên kia. Thế nhưng nghĩ lại những lời cuối cùng của bà, cô đã can đảm sống đến người cha tệ bạc của cô, thật đáng khinh bỉ! Hắn vì nghiện ngập cờ bạc, rượu chè đã để mẹ cô làm việc đến sức cùng lực cận để trả nợ. Bà mất, hắn bắt cô nghỉ học đi làm, phụ quán, bán rong, chưa việc vặt nào mà cô chưa làm. Bị giang hồ đòi nợ, hắn thẳng tay bán cô cho Hàn Hứa hôm qua là cái đêm đen tối nhất trong cuộc đời cô. Hàn Hứa Phong, hắn như con mãnh thú săn mồi vồ lấy cô, xé toạc từng lớp vải trên người cô. Mặc cô khóc lóc van xin, hắn như bỏ hết ngoài tai, điên cuồng ngấu nghiến, cắn xé cô. Có lẽ, cái hắn làm đối với cô không phải để thỏa mãn sự khoan khoái mà như muốn sỉ vả, đầy đọa và lấy mạng cô. Rốt cuộc cô đã làm sai điều gì khiến hắn không vừa mắt? Hay những kẻ có tiền luôn đối xử với người khác như thế?Mới vài phút trôi qua mà Thanh Trà cảm thấy dài như cả thế kỉ, cổ họng đắng ngắt, cô khát, vừa khát vừa đói. Đầu tóc rủ rượi, thân hình nhỏ bé nằm co lại. Nhìn Thanh Trà bây giờ chẳng khác một cái xác khô là mấy!"Khát...nước...cho tôi nước." Cô khẽ cười lên một cái, một nụ cười méo mó. Phải rồi, làm gì có ai ở đây. Bây giờ cô có gào lên nữa thì cũng chẳng có ai nghe có tiếng bước chân từ phía cầu thang, càng lúc càng lớn dần. Có phải đói quá nên cô sinh ảo giác rồi không? Hay hắn ta đã về? Nghĩ đến đấy thôi tim cô đã muốn Ϧóþ nghẹn lại. Cô nhắm nghiền mắt, phó mặc cho ông trời."Cô gái, mau tỉnh lại đi."Văng vẳng bên tai cô là giọng một người phụ nữ. Cô mở hờ mắt, trước mặt cô là một người yêu phụ nữ trung niên sắc sảo và vô cùng quý phái."Nước...xin bà cho tôi nước." "Bà Năm, mau mang nước lại đây."Người phụ nữ trước mặt đưa nước cho cô, cô dùng bàn tay yếu ớt của mình ghì chặt, tham lam uống một hơi dài."Ặc...ặc...""Cô uống từ từ thôi, cẩn thận bị sặc." Vị phu nhân kia vừa nói vừa vuốt vuốt sống lưng nhìn cô, ánh mắt lộ vài phần thương cảm, vài phần lo sợ. Sau đó bà đi chiếc bàn gần đó, lấy chiếc chìa khóa rồi mở chiếc còng khỏi tay cô. Cổ tay Thanh Trà mềm nhũn, rơm rớm vài tia máu. Người phụ nữ già kia lấy khăn lau mặt rồi băng lại vết thương trên cổ tay cho cô."Bà Năm, mau gọi người mang lên cháo lên đây."Thanh Trà tỉnh táo vài phần, khó khăn mở miệng"Bà là ai?""Ta là Hạ Lam, mẹ của Hàn Hứa Phong."Nghe đến đây cô khẽ run lên, theo phản xạ tự nhiên liền khum người lại phía sau, nâng cao cảnh giác. "Đừng sợ, ta sẽ không làm hại cô đâu.""Mau ăn cháo đi, ăn rồi mới có sức nói tiếp.""Bà Năm, mau đút cho cô ấy ăn đi."Thanh Trà ngoan ngoãn ngồi ăn hết bát cháo, bà ấy nói đúng, phải ăn thì mới có sức. Đúng rồi, cô không thể bỏ mạng ở đây được, cô phải tìm cách trốn khỏi đây.
Thanh Trà trong lúc cuống quá cô đã giật mạnh con dao về phía mình, lưỡi dao liền cứa sâu vào lòng bàn tay Hàn Hứa Phong, một dòng máu tanh nồng chảy xuống dọc theo cổ tay hắn, nhỏ từng giọt xuống sàn vội buông con dao ra nhưng hắn vẫn giữ chặt nó, ánh mắt nhìn cô không chớp.“Hứa Phong, anh làm gì thế?”“Làm sao? Không đủ dũng khí đâm à? Hay là để tôi giúp em.”“Đừng, anh mau bỏ dao xuống đi.” Thanh Trà mếu máo cầu xin hắn, chân tay cô bủn rủn vì sợ.“Không phải em muốn thoát khỏi tôi sao?” Hắn nhìn cô cười cợt, bàn tay xiết mạnh con dao sắc.“Hứa Phong, em không có.”Thanh Trà vội ôm chặt lấy hắn, cô bắt đầu thấy hối hận vì những lời đã nói ra. Vốn dĩ biết Vũ Giang làm như vậy để chia rẽ tình cảm của cô và hắn, nhưng cuối cùng vẫn không thắng được mưu kế của ông mắt cô thấm đẫm một mảng trên áo sơ mi của hắn, lan sâu vào lớp da thịt trong người Hứa Phong ném con dao xuống bồn rửa chén rồi ôm cô vào Ⱡồ₦g иgự¢.“Không phải em nói sẽ cùng anh vượt qua bóng đen quá khứ sao? Thanh Trà, quên hết những chuyện không vui vẻ đi, nó không liên quan đến em. Hứa với anh, tin tưởng ở bên anh có được không?”“Em hứa.”Sự lạnh nhạt bao ngày qua kết thúc bằng nụ hôn ấm áp của hắn, nhẹ nhàng, ôn nhu như để Thanh Trà chắc chắn rằng người đàn ông trước mặt đáng để cô dựa máu trên tay Hàn Hứa Phong đã hơi khô lại, Thanh Trà nhanh chóng sát trùng vết thương rồi băng lại cho hắn.“Có đau không?”Hắn lắc đầu nhưng rõ là vẫn đau lắm. Ban nãy chỉ định hù dọa cô một chút, ai ngờ cô lại kéo con dao về phía mình, báo hại hắn bị thương thật.“Anh nhăn mặt kìa. Đau thì cứ nói, anh sợ mất mặt à?” Thanh Trà bắt đầu trêu trọc nói trúng tim đen, mặt hắn bỗng đỏ lừ, tay đưa lên vặn vặn sống mũi.“Mau đi thay đồ đi, áo em dính màu kìa.”Quả nhiên Hàn Hứa Phong cũng biết thẹn, cô lấy làm đắc Trà lên phòng thay quần áo. Lúc ra khỏi phòng tắm đã thấy Hàn Hứa Phong ngồi ở trên giường.“Sao anh lại lên đây? Chúng ta xuống dưới đi ăn cơm thôi.”Cô còn chưa kịp đi thì bị Hàn Hứa Phong kéo nằm xuống giường, hắn chiếm thế chủ động nằm phía trên cô, đôi môi mềm mại phủ lên môi Thanh Trà.“Thanh Trà, anh đói.” Hàn Hứa Phong thủ thỉ vào tai cô, giọng nói ám muội khiến cô khẽ rùng mình.“Vậy chúng ta mau xuống dưới nhà đi.”Thanh Trà dùng lực định ngồi dậy liền bị Hàn Hứa Phong ghì xuống.“Anh không muốn ăn cơm.”“Vậy anh muốn ăn gì? Chúng ta ra ngoài ăn nhé.”“Muốn ăn em...” Hàn Hứa Phong cắn nhẹ vành tai cô, đôi tay thuần thục luồn xuống lớp áo mỏng tìm đến vị trí đôi gò bồng Ϧóþ nhẹ.“Đồ lưu manh.”“Em còn mắng anh nữa thì đừng mong ngày mai xuống nổi giường.”Hàn Hứa Phong véo nhẹ má Thanh Trà, dám trêu ghẹo hắn, còn mắng hắn thì có lẽ cô là người duy nhất trên đời.“Hứa Phong, không phải tay anh còn đau sao? Hay là để khi khác.”Cô còn vừa nói dứt lời thì áo иgự¢ cũng bị hắn lôi tụt ra ngoài, tuy chỉ dùng một tay nhưng vẫn không làm khó được hắn.“Ngoan, chút vết thương nhỏ này có là gì.”Khuôn miệng lấp đầy một bên иgự¢ mềm mại. Hắn vừa ʍúŧ vừa lấy lưỡi trêu đùa ภђũ ђ๏ค của cô, hết từ bên này đến bên khác khiến cả cơ thể Thanh Trà trở nên rạo rực, bứt rứt.“Khó chịu quá…”“Cởi đồ giúp anh, anh sẽ làm em thỏa mãn.”Thanh Trà hừ nhẹ một tiếng rồi làm theo yêu cầu của hắn, đến nước này rồi cô không còn thêm lựa chọn nào mất vài phút, hai cơ thể trần trụi hòa lại cùng nhau. Dưới ánh đèn phòng, cô có thể nhìn thật rõ thân thể hắn, dù đã nhìn thấy rất nhiều lần nhưng vẫn bị mê hoặc. Nói ông trời đã dày công tạo ra một người hoàn hảo như Hàn Hứa Phong quả thật không ngoa.“Em thả lỏng một chút đi.”Bất chấp một bên tay đau, hắn vẫn nhiệt tình phối hợp với cô đung đưa cơ thể. Tiếng thở hỗn hển, tiếng rên khe khẽ của cô càng làm hắn thêm khoan khoài tiến sâu vào, mãnh liệt, dứt vài hiệp mây mưa, cả hai người họ ướt đẫm mồ hôi, Hàn Hứa Phong dùng tay vén lại tóc cho Thanh Trà, lau bớt những giọt mồ hôi trên khuôn mặt xinh đẹp rồi dời khỏi giường đi thẳng vào nhà mang ra ngoài một chậu nước ấm cùng một cái khăn, nhẹ nhàng lau sạch vùng nhạy cảm của cô.“Để em tự làm.”Hàn Hứa Phong vờ như không nghe thấy, hắn vẫn tiếp tục lau. Thanh Trà thấy thế liền nằm im, cũng không nói gì cả. Có lẽ đây chính là cách mà Hàn Hứa Phong thể hiện sự yêu thương và chăm sóc người phụ nữ của hắn.“Em nằm nghỉ ngơi một lát, anh đi tắm rồi ăn cơm.”Thanh Trà khẽ gật đầu, đợi hắn đi vào trong phòng tắm rồi mới gom lại bộ quần áo mặc lại vào lúc sau hắn tắm xong thì trở ra, hai người họ mới xuống nhà ăn cơm. Trời đã khuya, người làm cũng đã về hết.“Ăn no quá, phải làm gì tiếp theo nhỉ? Thanh Trà, hay là chúng ta vận động tiếp đi.” Hàn Hứa Phong nhìn Thanh Trà cười gian một cái.“Anh đừng có mà nằm mơ.”Thanh Trà bĩu môi, bây giờ mà tiếp tục nữa thì thật sự ngày mai cô không có cơ hội xuống giường đề nghị với hắn xem truyền hình, có lẽ sẽ tiêu thụ bớt năng lượng. Hắn dù không hào hứng lắm nhưng cũng đồng bật một bộ phim hành động, đúng kiểu cô thích nhưng chưa hết nửa tập mà cô đã gục trên vai hắn ngủ Hứa Phong chỉ biết cười trừ, cô dễ ăn dễ ngủ như vậy sao vẫn chẳng mập lên với cái điều khiển tắt tivi rồi bế cô lên phòng ngủ.
hàn thiếu tha cho tôi đi