yêu nhầm cảnh sát giao thông
ANTD.VN - Ngày 21-8, Phòng Cảnh sát giao thông, Công an thành phố Hà Nội cho biết đã ra quyết định xử phạt một nam thanh niên vừa đi xe máy, vừa nhắn tin điện thoại, để bạn gái ngồi phía sau điều khiển tay lái bằng chân khi tham gia giao thông tại Quốc lộ 32, thị trấn Phúc Thọ, huyện Phúc Thọ.
Chiếc xe buýt bị thiêu rụi trên đường phố Kazakhstan hôm 5/1. Cửa kính của một quầy hàng bị người biểu tình đập phá. Cảnh sát bắt một người biểu tình ở Almaty. Giới chức Kazakhstan cho biết hơn 200 người liên quan biểu tình đã bị bắt. Khi phong trào biểu tình lan
Khai mạc triển lãm các giải pháp công nghệ thông minh Việt Nam 2022 - SECUTECH với sự tham gia của Toshiba Điền khảo sát để cơ hội trúng NAS Synology DS420+ [MINIGAME] TÌM ĐÁP ÁN ĐÚNG - TRÚNG NGAY VOUCHER KHỦNG TỪ ĐẠI LÝ MKL QUỐC TẾ › Chính sách giao hàng . THỜI GIAN LÀM
Vay Tiền Online Me. Chương 1 Nhân duyên Một buổi sáng đầu tuần trong lành và ấm áp, có hai thằng con trai vội vã phi xe máy thật nhanh đến trường cho kịp giờ vào lớp. Ngày đầu tiên đi học đại học mà phải vắt chân lên cổ như thế đấy. Tất cả cũng chỉ tại cái đồng hồ chết tiệt dở chứng không chịu phát chuông báo thức nên mới xảy ra tình huống oái oăm thế này. Thế là hai đứa tân sinh viên cuống cuồng bật dậy đánh răng rửa mặt và thay quần áo với tốc độ kinh hồn. Nghe thầy trưởng khoa thông báo tiết học sáng nay là môn triết học Mac-Lenin do một ông thầy cực kì khó tính giảng dạy. Nếu mà đến trễ quá 5 phút là không cho vào lớp. Dù là bữa học đầu tiên cũng không cho nhiên vì không muốn thấy thảm cảnh bị phạt đứng ngoài lớp và làm trò cười cho đám bạn mới nên Quân phải ra sức phóng xe như bay trên đường phố bất chấp chỉ số đồng hồ có vượt tốc độ hay không. Thằng Quang ngồi đằng sau nó buộc phải bám hông nó thật chặt để không bị gió cuốn đi. Cũng may sáng nay đường vắng người nên xe bọn nó có thể dễ dàng vượt qua mọi chướng ngại vật. Nhưng không may khi đến gần khúc cua ở ngã tư, hướng vào ngôi trường đại học Nhân văn gần đài truyền hình, thì bỗng một chiếc xe cảnh sát từ đâu chạy theo sau xe Quân thổi còi bắt dừng lại. Quân điếng hồn giảm ga từ từ tấp vào lề. Thằng Quang ngồi sau cũng tái xanh mặt mày vì bị cảnh sát viếng thăm. Thế nào cũng bị phạt tiền hay cảnh cáo cho mà coi. Hic xuống xe thì tụi nó liền bị anh cảnh sát buông lời trách Hai cậu chạy xe kiểu gì vậy? Có biết vượt quá tốc độ cho phép hay không? Muốn gây tai nạn cho người đi đường mới chịu hả?Bị làm một hơi Quân chỉ biết cúi đầu im ru rú mà nghe. Thằng Quang khép nép sau lưng nó để tránh bị hỏi thăm. Đến khi ngẩng đầu lên định phân bua giãi bày hoàn cảnh với anh cảnh sát thì tự nhiên mặt Quân đơ như trái bơ. Ôi trời cảnh sát giao thông gì mà trẻ và đẹp trai thế này. Ngay nó là con trai còn bị mê hoặc nữa là. Tuy bị cái mũ bảo hiểm to đùng che khuất khuôn mặt nhưng Quân vẫn nhận thấy nét mặt tròn trịa rất nam tính của anh ta. Tóc anh được cắt ngắn lòe xòe trước vầng trán cao và nghiêm nghị. Còn đôi mắt thì ôi thôi..tuy ra vẻ cứng rắn đầy cương quyết nhưng trong đó ẩn chứa cả một vùng trời sâu thẳm với những nỗi niềm kì lạ khó đoán như muốn hút hồn người khác. Thấy nó giơ mắt ếch ra nhìn mình, anh cảnh sát khẽ đằng hắng một tiếng rồi nhắc Này cậu kia nhìn tôi gì mà ghê thế? Mặt tôi có dính lọ nghẹ à?Quân giật mình trở về với thực tại. Nãy giờ nó bị ánh mắt đó thôi miên nên quên mất rằng mình phải chịu trách nhiệm trước vụ vi phạm giao thông. Rồi nó gãi đầu đáp lại anh cảnh sát, nêu lí do chính đáng để mong anh du di bỏ Dạ không phải… Mà anh ơi tha cho em lần đầu được không? Tại em ngủ dậy trễ nên mới chạy xe nhanh một tí cho kịp giờ vào lớp. Hic hic. Thầy em khó lắm nếu đến trễ sẽ bị phạt cho coi…- Tôi không cần biết lí do gì cả. Chỉ biết một điều là cậu và bạn cậu đã vi phạm luật an toàn giao thông vì lái xe quá tốc Thôi mà anh cảnh sát đẹp trai, tha cho tụi em chỉ một lần này thôi! Em hứa sẽ không bao giờ tái phạm nữa đâu!!- Thôi thôi khỏi van xin vô ích. Tôi tự nhận mình không có đẹp trai nên cậu không cần phải nói như thế. Đưa bằng lái xe và tiền phạt ra đây nhanh lên!Anh ta vẫn lạnh lùng nhắc lại hình phạt mặc cho nó năn nỉ ỉ ôi. Có vẻ như những lời ngon ngọt của Quân tỏ ra vô tác dụng trước khuôn mặt lạnh như tiền của anh cảnh sát. Thế là Quân đau khổ đành móc bóp đưa tiền phạt và bằng lái xe để cho anh ta bấm lỗ. Tức thật người gì đâu mà cứng rắn như sắt đá. Giờ mà vô lớp cũng đã trễ rồi. Hic hic ngày gì mà xui thế này. Trước khi leo lên xe, anh cảnh sát chợt nói với Quân một câu làm nó thộn mặt Lần sau cẩn thận hơn một chút nghe chưa cậu nhóc bốn mắt. Dù có việc gì vội vã quan trọng đến đâu cũng không nên lái xe bạt mạng như thế. Gia sử hai cậu để xảy ra tai nạn thì hậu quả rất đáng tiếc có biết không? Tôi phạt như thế để cậu nhớ đời mà rút kinh nghiêm lần sau. Không biết coi trọng mạng sống của bản thân thì cũng nên nghĩ đến người khác chứ!!Phán xong anh ta cắm cúi ghi chép thông tin vào cuốn sổ lập biên bản còn Quân xụ mặt cất ví vào túi mà lái xe đi. Anh ta là cái thứ gì mà dám dạy đời mình chứ. Có chút xíu cỏn con thôi mà nỡ lòng nào phạt người ta một đống tiền. Tốn công năn nỉ nịnh nọt quá đi. Thấy bộ mặt nhăn nhó khó chịu của Quân, thằng Quang ngồi sau xoa dịu Thôi đi pa. Người ta nói vậy là hợp tình hợp lý quá rồi còn gì. Có gì đâu mà phải bực tức. Giờ tao với mày vô lớp nữa hay thôi?- Vô chứ! Chẳng lẽ buổi học đầu tiên cúp tiết đi chơi! Cầu mong cho ông thầy bị bệnh hay mắc kẹt công chuyện gì đó. Hic hic…- Ừ cứ hy vọng là vậy đi. Mặc dù tao cảm thấy chuyện đó khó xảy ra lắm…Thế là Quân cho xe chạy một đoạn ngắn nữa rồi đi thẳng vào trường. Hic đã sắp vào trường rồi mà còn để bị cảnh sát giao thông phạt. Xui quá đi mất. Thằng cha cảnh sát thật là vô tâm hết sức. Đẹp trai mà chẳng biết thông cảm tí nào. Nhưng sao Quân có linh cảm sẽ gặp thằng chả một lần nữa. Tự dưng đôi mắt sâu thẳm hồi nãy lại hiên lên trong tâm trí của ghi chép xong tính lái xe đến chỗ những người bạn đồng nghiệp thì chợt thấy một tấm thẻ nhỏ nằm dưới đất. Anh vội nhặt lên xem. Hóa ra tờ chứng minh nhân dân của cậu sinh viên hồi nãy đây mà. Chắc do sơ ý làm rơi rồi. Sao mà bất cẩn thế không biết. Giờ khi nhìn kĩ ảnh 3*4 trong tờ CMND, Trung mới nhận ra khuôn mặt của cậu ta hồi nhỏ khá dễ thương. Nét mặt đó thật hồn nhiên pha chút ngây thơ tinh nghịch. Và tên của cậu ta cũng thật ấn tượng. Bùi Nguyễn Trung Quân. Chắc lát nữa phải canh trước cổng trường để đưa lại cho cậu ta mới được. Nghĩ vậy anh cho xe quay trở lại trạm gác và tiếp tục công việc của vào lớp ngồi học tù tì gần 5 tiết mới thất thểu cất tập vở ra về. Cũng may hôm nay có bà cô dạy thay nên mọi chuyện không tồi tệ cho mấy. Tuy nhiên nó cảm thấy khá bỡ ngỡ với cách học mới ở môi trường đại học khi mà suốt 4 tiếng đồng hồ chỉ học đúng có một môn. Từ phần mở đầu cho đến khi kết thúc phần tổng quan, Quân toàn nghe thấy giọng bà cô U60 đều đều vang lên làm nó gục lên gục xuống mấy lần. Đã vậy giờ ra chơi chỉ vỏn vẹn 10 phút ngắn ngủi chẳng giúp nó giải tỏa căng thẳng được tí nào. Đang chuẩn bị lấy tờ chứng minh nhân dân ra phô tô để làm thẻ sinh viên thì Quân không thấy nó đâu cả. Kiểm tra tất cả các ngăn trong bóp và cả cái cặp cũng không có. Thôi rồi chắc là rớt ở đâu đó rồi. Quân cuống lên hỏi thằng Quang ơi, mày có thấy tờ CMDN của tao làm rơi ở đâu không?- Ủa mày làm mất nó rồi hả? Tao không thấy. Mày đã tìm kĩ chưa đó?- Tìm kĩ lắm rồi nhưng vẫn không thấy. Hic Hay là hồi nãy trong khi làm biên bản vi phạm giao thông với cha cảnh sát, mày làm rơi không chừng!!- Chắc vậy quá! Giờ tao với mày đi lại chỗ đó đi, xem coi ai có nhặt được không? Khổ quá Quang ơi, hôm nay xui xẻo thiệt Thôi đừng ở đó mà than nữa. Tại mày hậu đậu quá nên mới bị như vậy rồi cả hai đứa lật đật ra bãi gửi xe lấy xe chạy đến nơi bị anh cảnh sát tóm hồi sáng. Vừa mới ra đến cổng trường thì nó chợt thấy anh ta đang đứng chống xe ở nhà chờ xe buýt. Hên quá anh ta đứng đó đợi mình phải không ta. Quân kêu thằng Quang giữ xe rồi chạy xồng xộc lại chỗ anh cảnh sát và cất tiếng Anh cảnh sát ơi, hồi sáng anh có thấy tờ CMND của em làm rơi không ạ?Nghe tiếng gọi, anh ta chợt quay lại nhìn nó. Đúng là cậu nhóc hồi sáng rồi. Anh đã đứng chờ ở đây gần nửa tiếng Ừ.. tôi có thấy. Tính đợi cậu tan trường rồi đem trả. Nói xong anh đưa cho nó tờ CMND lôi ra từ trong túi Phù may quá cám ơn anh nhiều nha!- Không có gì, lần sau cậu nên cẩn thận một chút. Bị phạt nên tâm trạng bất ổn hả. Vừa dứt lời thì tay Quân vô tình khẽ chạm nhẹ vào tay anh trong khi nhận lại tờ CMND. Bỗng một luồng điện xẹt chạy khắp cơ thể nó khiến người Quân cứng đơ như vừa bị trúng tiếng sét ái tình. Chỉ trong một hai giây ngắn ngủi, Quân cảm nhận được bàn tay anh thật ấm nóng rắn rõi nhưng cũng khá mềm mại, dịu một thoáng bối rối, nó vội rụt tay lại và quay mặt đi vì xấu hổ. Anh cảnh sát không nói gì toan phóng xe đi thì chợt Quân nói với Mà anh gì ơi…có thể cho em biết tên... được không ạ?- À, tôi tên Trung. Nếu muốn gặp tôi thì lần sau cứ việc vi phạm tiếp!!Câu nói đùa đó của anh ta làm Quân thoáng ngượng ngùng. Đúng như dự đoán, chỉ trong buổi sáng ngắn ngủi nó đã gặp anh tới hai lần. Liệu đây có phải là duyên số trời định giữa anh và nó hay không. Nhưng nếu để gặp anh ấy một lần nữa chắc túi tiền vốn đã eo hẹp của nó chắc sẽ không còn đồng nào dính túi. Nghĩ vậy thôi nhưng sao trong thâm tâm nó vẫn muốn được gặp và nói chuyện với anh cảnh sát vào một ngày đẹp trời nào đó. Tất nhiên là không phải bị anh túm cổ vì chạy xe quá tốc độ rồi. Nguyên ngày hôm đó Quân cứ ngẩn ngơ như người mất hồn. Thằng Quang bên cạnh chăm chú nhìn nó lắc đầu tỏ vẻ khó hiểu.“Thằng này hôm nay gặp xui nhiều quá nên đâm ra bấn loạn rồi chăng?”Bạn đang đọc truyện tại
Sau cái đêm hôm đó, Quân tự nhiên thấy lòng mình le lói chút hy vọng. Vậy là anh cũng có cảm tình với nó đấy chứ. Mặc dù đó chỉ là lời nói của người say nhưng sao nó lại thấy ấm lòng đến lạ. Ước gì anh và nó không cùng một thế giới thì hay biết mấy. Một lần nữa Quân lại chắp tay và thầm khấn cầu đến đấng tối cao. Nó xin Đức Phật linh thiêng ban cho một điều ước đó là được anh hiểu và chấp nhận lời yêu thương chân thành từ cần có thời gian để anh hiểu ra rằng tình cảm nó dành cho anh lớn lao vô cùng và tình cảm đó sẽ vượt qua tất cả những rào cản giới hạn của cuộc sống. Nhưng Quân không biết đến khi nào thì anh mới thật sự hiểu nó đây. Quân sợ sau khi kết thúc 3 tháng dạy kèm, nó sẽ không còn được gặp mặt anh một tuần từ sau vụ tỏ tình bất thành, Quân vẫn còn nhớ như in cái khoảnh khắc anh sững sờ nhìn nó rồi lẳng lặng bỏ đi trước khi nói lời từ chối vô tình. Giây phút đó cứ mãi ám ảnh nó khiến việc học chẳng đâu vào đâu. Nó chẳng còn thiết tha gì đến việc đọc giáo trình và tìm tài liệu nữa. Thấy vậy, thằng Quang lên tiếng nhắc Ê Quân mày bị sao vậy? Chỉ vì thất tình mà không chịu học bài hả? Thi cuối kì sắp đến rồi đó nha pa!!Quân trầm ngâm mấy giây rồi uể oải Ờ dạo này tao thấy hơi mệt trong người. Học bài có vô nổi chữ nào đâu!- Mày đó, chỉ giỏi ngụy biện thôi!! Tao biết mày buồn lắm khi yêu người ta mà không được đáp lại. Nhưng yêu là yêu, học là học!! Mày đừng để ba cái chuyện linh tinh đó ảnh hưởng đến việc học nghe chưa! Mới năm nhất mà như vậy là dễ bị mất căn bản lắm đó!- Ờ biết rồi ông nội. Mày nói nhiều quá làm tao nhức đầu thêm đây nè!- Tao nói để cho mày tỉnh ra mà lo học hơn thôi. Trước khi lên đây, mẹ mày dặn tao như vậy đó! Chứ còn lâu tao mới tốn nước bọt mà đi khuyên cái đứa bướng bỉnh như thằng Quang có ý tốt, Quân cố gắng nở nụ cười xuống Thôi cho tao xin lỗi. Tao sẽ cố gắng tập trung học, được chưa nào!!- Ờ vậy thì tốt!Quân đi vào nhà vệ sinh để rửa mặt cho tỉnh táo. Mấy ngày qua vì suy nghĩ quá nhiều khiến cho nhan sắc của nó tụt dốc thảm hại. Tất cả là cũng tại do anh mà ra. Nhìn vào trong gương bỗng Quân bật cười rồi suy nghĩ vẫn vơ. Trước đây nó còn hùng hồn tuyên bố là sẽ không yêu ai mà lo tập trung việc học. Thế mà giờ đây nó phải gặm nhấm nỗi thất tình và còn bị thằng Quang lên lớp lại nữa chứ. Có phải ông trời đang chơi khăm nó sau vào trường, trong khi Quân đang ngồi ghế đá đợi thằng Quang đi vệ sinh thì một người con trai lạ tiến về phía nó. Người đó lại gần rồi cất tiếng Em trai cho anh hỏi, phòng đào tạo ở đâu vậy em?Quân vừa ngẩng mặt lên tính trả lời thì nó hơi ngạc nhiên vì người trước mặt nó trông khá quen. Người kia cũng sững sờ một lát và nói Ủa trông em quen quen. Hình như em làm gia sư cho nhà anh Trung đúng không ta?- Dạ…còn anh là bạn anh Trung phải không?- Ừ đúng rồi. Em học trường này luôn hả?Anh ta khẽ mỉm cười và ngồi xuống bên cạnh Quân. Nó đã nhận ra người con trai trước mặt mình là một trong số những người bạn đồng nghiệp hôm bữa đến nhà anh Dạ, em học bên khoa Lịch sử…Mà tại sao anh lại vào trường em thế?- À anh có đứa em cũng học trường này. Hôm nay nó bận đi chơi xa nên nhờ anh đến để xem điểm dùm nó. Mà anh mới vào đây lần đầu nên chẳng biết phòng đào tạo nằm ở đâu Dạ, Phòng Đào tạo ở bên dãy B kìa anh. Anh đi một chút xíu là tới liền à!Vừa nói Quân vừa nhoài người chỉ tay về phía đó. Anh con trai hướng mắt theo rồi mỉm cười bảo Ờ anh thấy rồi cám ơn em nhiều nha!! Anh tên Minh còn em tên gì nhỉ? Anh quên mất tiêu rồi…- Dạ, em tên Chà cái tên dễ thương quá. Hôm bữa nhậu với tụi anh, em uống cũng dữ lắm Dạ…có gì đâu anh…Nghe Minh nhắc lại chuyện cũ, Quân thấy hơi xấu hổ khiến đôi má nó đột nhiên ửng hồng. Bất giác mặt Minh thoáng chút bối rối mà Quân không hề hay Ừ. Thôi chào Quân anh đi đây! Bữa khác anh em mình nói chuyện tiếp nhé!- Dạ, em chào anh!Nói xong Minh đi thẳng đến phòng đào tạo. Quân dõi theo anh cho đến khi Minh mở cửa bước vào bên trong. Nó để ý thấy anh vừa đi vừa gãi đầu trông rất đáng yêu. Không ngờ nghề cảnh sát giao thông này cũng lắm người đẹp trai đến thế. Chỉ tiếc là khi làm nhiệm vụ thì họ lại quá cứng rắn và nghiêm khắc khiến thiên hạ ai cũng không ưa. Vài phút sau, Thằng Quang cũng vừa từ nhà vê sinh bước ra. Thế rồi hai đứa nó cùng nhau leo lên cầu thang bộ vào lớp vì thang máy hôm nay tự nhiên dở chứng không hoạt động. Sáng nay lớp tụi nó học môn Lịch sử Đảng do thầy Phong giảng dạy. Từ đầu năm đến giờ, Quân để ý thấy ông thầy trẻ măng này buổi nào đi dạy cũng rất đúng giờ và giảng bài rất nhập tâm. Điều đặc biệt hơn nữa là mỗi khi giải lao hay ra về, thầy Phong luôn lén nhìn tụi nó bằng ánh mắt rất bí ẩn cứ như là thám tử đang theo dõi tội phạm ấy. Quân chỉ nhận ra điều này hơn hai tuần nay. Nó định nói ra băn khoăn của mình với thằng Quang nhưng lại thôi vì chuyện ấy tầm phào quá. Khi tụi sinh viên chuẩn bị cất tập vở ra về, thầy Phong lại nhìn theo hai đứa nó với ánh mắt rất lạ. Anh khẽ thở dài và chậm chạp cất bước về phòng giảng tối khi đến nhà anh, Quân thấy anh lặng lẽ ra mở cồng rồi để nó dắt xe vào trong. Nó thấy mặt anh hôm nay trông khá mệt mỏi và hốc hác. Định đi lên phòng thằng Tùng thì chợt anh gọi nó Cậu Trung Quân, lại đây nói chuyện với tôi một tí được không? Hôm nay thằng Tùng bị bệnh rồi, cậu không cần phải giảng bài cho nó đâu!!- Dạ…Quân hơi ngạc nhiên khi nghe anh thốt ra điều đó. Tại sao anh không thông báo với nó lúc còn ngoài cổng cơ chứ. Chẳng lẽ anh muốn nói gì với nó sao. Quân rón rén đến ngồi đối diện với anh. Vẻ mặt nó khá là căng thẳng. Một lúc lâu, anh chợt nhìn thẳng vào nó và Cậu nói thích tôi chỉ là do ngộ nhận thôi đúng không? Cậu lầm tưởng đó là tình cảm anh em bình thường thôi phải không??Quân bỗng nhiên trùn người xuống khi nghe anh hỏi thế. Nó cứ tưởng anh sẽ cho nó một cơ hội nhưng tiếc thay anh lại nghĩ rằng nó đang lầm tưởng. Tuy nhiên Quân vẫn quả quyết nhắc lại ý muốn của Thưa anh, em thích anh em yêu anh là chuyện thật. Em không hề coi anh là anh trai mà là một người yêu thực sự…Em vẫn mong anh sẽ đáp lại tình yêu của em. Một tuần qua, em nhớ anh lắm…- Thôi cậu hãy từ bỏ cái ý nghĩ điên rồ đó đi. Cậu là con trai thì sao lại đi yêu con trai giống tôi được chứ!!! Từ trước đến giờ làm gì có chuyện hoang đường như thế!!Quân cúi đầu im lặng một lúc rồi run run cất lời. Mắt nó đã rưng Anh ơi, em biết việc yêu anh là sai lầm là cấm kị nhưng...Tình cảm em dành cho anh là những điều chân thành nhất xuất phát từ tận sâu thẳm đáy lòng em…Mong anh hãy hiểu cho em có được không?- Thôi đi…Cậu đừng nói nữa!! Tôi không có cảm giác yêu đương gì với cậu đâu! Cậu hãy về nhà suy nghĩ lại đi!!!Anh bỗng đấm mạnh xuống mặt bàn làm nó giật bắn người vì sợ. Rồi anh đưa hai tay ôm lấy mặt tỏ vẻ chán nản thất vọng. Quân thấy anh như thế liền ôm cặp đứng dậy bước vội ra khỏi nhà. Nó bật khóc tức tưởi trước sự vô tình của anh. Cuối cùng thì anh vẫn là anh, vẫn là con người nghiêm nghị, cương quyết như cái nghề cảnh sát giao thông mà anh đang theo đuổi. Liệu có còn cơ hội nào cho nó nữa hay không khi mà anh đã đối xử phũ phàng với nó như thế. Những gì anh nói trong cơn say lần trước chỉ là bâng quơ thôi sao. Xem ra nó đã quá ảo tưởng rồi. Nhưng sao anh không dứt khoát cắt đứt tình cảm với nó chứ. Cứ dùng dằng mãi thế này chỉ làm Quân càng nuôi thêm hy vọng mà thôi. Quân nghĩ từ đây đến cuối năm sẽ chẳng còn có cơ hội nào để anh nhận ra tình cảm sâu đậm của nó nếu như không có một vụ tông xe gần trường mà nạn nhân lại chính là thứ sáu, Quân phải lên trường để tập văn nghệ với mấy người bạn trong lớp. Mấy anh chị sinh hoạt trong đội văn nghệ của khoa đề nghị nó tham gia một tiết mục ca múa để dự thi liên hoan tiếng hát sinh viên toàn trường. Ban đầu nó cứ nằng nặc từ chối nhưng sau đó vì bọn bạn năn nỉ nhiệt tình quá thế là nó đành gật đầu chấp nhận. Quân được chọn bởi vẻ ngoài dễ thương và gương mặt thanh tú của mình. Suốt buổi tập, Quân luôn được các chị em trong đội đối xử rất dịu dàng cởi mở. Họ không la mắng hay “đánh đập” những khi Quân tập sai tư thế và thậm chí có mấy đứa con gái còn đi mua nước cho nó uống. Hồi còn học cấp 3, Quân nhớ mình cũng hay được đối xử ưu ái như thế nhưng tiếc thay sau nhiều lần tiếp xúc, bọn con gái đều lắc đầu thở dài vì đối tượng của mình khá là ngây thơ, khờ khạo không thể nhận ra tình cảm đặc biệt của khi cả bọn tập xong thì trời cũng vừa nhá nhem tối. Quân ngó ra ngoài cổng trường thì thấy đèn xe, đèn cửa hiệu đã bật lên sáng lóa. Nó chợt nhìn đồng hồ trên tay rồi vội vã chào mấy đứa bạn ra về. Không biết ở nhà thằng Quang đã đi chợ nấu cơm chưa nữa. Mới lấy xe chạy ra khỏi cổng trường thì Quân bỗng nghe thấy tiếng còi hú vang lên gần đó. Cho tới khi Quân định băng sang đường thì đột nhiên một chiếc xe máy từ đâu lao tới va vào xe nó.“Kettttttttttttt!!!”“Rầm!!”Sau tiếng phanh gấp và tiếng xe tông sầm vào nhau, Quân ngã nhào xuống mặt đường. Xe hai người kia do thắng gấp cũng mất đà đổ kềnh sang một bên. Nghe tiếng động khủng khiếp, mọi người xung quanh đó đều hướng mắt về phía vụ va chạm. Chừng vài phút sau, hai chiếc xe cảnh sát giao thông trờ tới và dừng lại ngay chỗ hai chiếc xe bị ngã. Tất cả sự việc diễn ra trong chớp mắt khiến Quân không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nó ôm đầu lồm cồm bò dậy thì thấy một anh cảnh sát bước vội xuống xe, tay cầm dùi cui chạy thật nhanh đến chỗ tên cầm lái bẻ quặt tay hắn. Tên đồng bọn còn lại thấy vậy bất thình lình lấy từ trong cốp xe một chiếc côn sắt chạy đến tính nện xuống đầu anh cảnh sát. Quân không kịp suy nghĩ gì mà lao thẳng đến, đưa người đỡ cú đánh cho anh. Nó hét lên.“Anh ơi coi chừng!!!!”**Bốp!!!!**Một tiếng bốp vang lên khô khốc rồi máu ở đầu nó bắn ra. Quân ngã xuống lòng đường còn tên kia hoảng sợ buông chiếc côn xuống đất vội vàng bỏ chạy. Lúc này môt anh cảnh sát khác liền đuổi theo tóm cổ tên đó lại và đẩy hắn vào lề đường. Mấy người dân hiếu kì bu quanh đông nghẹt. Hai người đàn ông lực lưỡng ven đường giúp anh cảnh sát khống chế tên tóc vàng còn anh vội ôm thân thể Quân lay mạnh, máu sau gáy nó dính trên tay anh be bét. Trước khi bất tỉnh, Quân mơ hồ nhận ra gương mặt đang lo lắng cho mình chính là người yêu trong mơ của nó. Trung cũng nhìn nó với ánh mắt ngỡ ngàng. Rồi Quân khẽ mỉm cười khép mắt và từ từ chìm vào một vùng không gian tối tăm vô định. Anh hoảng hốt gào lên.“Trung Quân, cậu có sao không? Cậu tỉnh lại đi, cậu đừng chết!!”Quân không đáp trả mà chỉ có tiếng xe cảnh sát và xe cứu thương vang lên từng hồi trong buổi chiều tối lạnh lẽo.
Sau khi về đến nhà trọ, Quân dắt xe vào trong và nặng nề bước lên phòng mình. Thằng Quang đang ngồi coi tivi thấy nó về thì chạy lại hỏi thăm. Nhưng Quân chẳng nói tiếng nào chỉ thở dài não nuột. Thấy bộ dạng thất thểu như vậy, Quang đoán ra ngay thằng bạn mình đã thất bại trong vụ tỏ tình rồi. Không biết con bé người nhà đứa học trò như thế nào mà nó lại chê bai, từ chối thằng Quân nhỉ. Hay là con bé đó tự nhận mình không xứng đáng với nó sao ta. Thôi có gì để sáng mai đợi nó bình tâm lại rồi hỏi sau hôm sau, trên đường đến trường Quang khều eo Quân Ê tối qua vụ tỏ tình sao mà thất bại vậy? Hay là mày làm vồ vập quá khiến con nhà người ta sợ hả?- Làm gì có pa, người ta không có yêu tao!! Mới nói ra mấy câu người ta đã bỏ đi Hừm, xem ra mày chưa tới số yêu rồi! Đừng quá buồn nữa Quân à. Ngoài kia thiếu gì con gái đẹp nết na. Tao không tin mày đẹp trai dễ thương thế này mà không kiếm được người yêu đâu!- Mày chẳng hiểu gì cả. Tao yêu người đó vì duyên trời định thôi chứ chẳng phải do ước muốn khát khao như mày đâu. Giờ chắc phải lo tập trung học để quên nỗi đau này quá!!- Ừ mày muốn sao mày làm. Còn bây giờ sẽ đến lượt tao trổ tài tỏ tình cho mày coi. Ke ke- Xí, cái đồ yếu đuối và lẳng lơ như mày con gái nó không thích đâu!!- Để rồi xem, con gái bây giờ khoái ngọt lắm. Chỉ cần nói lời dịu dàng ngon ngọt là khối đứa ngả mặc thằng Quang tiếp tục ngồi sau lưng mơ mộng, Quân phóng xe như bay đến trường nhưng với tốc độ cho phép. Lúc này hình bóng anh lại lởn vởn trong đầu nó vì bên lề đường thấp thoáng mấy gã cảnh sát giao thông đang làm nhiệm vụ. Nó nhìn lướt qua rồi lại hướng mắt về phía trước. Tự dưng Quân cảm thấy tủi thân làm sao. Thế là nó đâm ra oán trách và hờn dỗi anh. Sao anh không cho nó một cơ hội chứ. Sao anh không hiểu nỗi lòng của nó chứ. Xe Quân vừa khuất sau ngã tư thì một anh cảnh sát giao thông ngẩng mặt nhìn theo nó. Trong mắt anh một nỗi muộn phiền tiếc nuối dâng trào từng giờ học hôm đó, Quân không tài nào tập trung nghe giảng được. Trong lòng nó cứ dấy lên những cảm xúc u buồn tuyệt vọng. Cả giờ giải lao nó vẫn ngồi thừ trong lớp, mắt hướng về khoảng không trước mặt. Rồi nó gục đầu xuống bàn bất lực. Tại sao ông trời lại bắt nó yêu anh cơ chứ. Trước đây nó có bao giờ biết yêu người cùng giới là gì đâu. Ngay cả cái cảm giác thích con gái nó cũng chưa từng nếm trải. Nó chỉ lo học và ăn chơi chứ chẳng phải phiền muộn nhớ nhung như bây giờ. Nhưng từ khi gặp anh, cái cảm giác yêu thương nhung nhớ cứ mãi bao trùm lấy tâm trí nó và khi sự thật phũ phàng ập đến thì nó không thể nào dung nạp được. Lần đầu tiên trong đời Quân biết mùi vị thất tình là như thế nào. Nó vừa đắng cay mà lại chua chát làm sao. Nhất là lại đi yêu một người con trai mới khổ chứ. Phải làm sao trong những ngày tháng về sau đến tận đêm khuya, Quân mới thấy trong lòng nguôi ngoai dần. Sau một ngày dài suy nghĩ mãi miết, nó đã hiểu ra rằng tình yêu của nó dành cho anh quá mơ hồ mong manh và không có điểm tựa vững vàng. Giờ nó chỉ còn biết chờ đợi vào phép màu của Đức Phật mà thôi. Tuy không được anh đáp lại nhưng nó sẽ vẫn giữ hình ảnh của anh trong tim mình và luôn đối xử tốt với anh cho đến khi nào hình ảnh ấy phai nhạt dần trong tâm trí. Quân nở một nụ cười thanh thản rồi khẽ chìm vào giấc ngủ ướt hôm sau, Quân chuẩn bị cặp sách đến nhà anh. Trong khi Quân mặt mũi rầu rĩ lái xe thì thằng Quang lại vô tư cười nói hớn hở với nó về kế hoạch tán tỉnh của Tao báo cho mày một tin vui nè. Thảo Vy, lớp phó học tập lớp mình chính thức nhận lời hẹn hò của tao rồi đó. Ke keQuân ngạc nhiên hỏi lại để kiếm chứng thực Mày nói thật đấy hả? Mà mày dùng chiêu gì để con bé đó nhận lời vậy? Hay là lạy lục van xin nó?- Xì không dám à nha. Mày coi thường tao quá. Đơn giản tao chỉ dùng sự chân thành mà thôi!! Không rào đón không vụ lợi, vậy là nàng đồng ý Thiệt không đó pa? Mày làm tao ngạc nhiên quá thể!!- Thật 100%!! Bởi vậy tao mới khuyên mày nên dùng sự chân thành của tâm hồn để ngỏ lời yêu mà!!- Nhưng người tao yêu đặc biệt lắm, có chân thành đến mấy cũng vô tác dụng thôi…Quân khẽ thì thầm trong miệng làm cho thằng Quang nghe tiếng được tiếng không. Nó không nói thêm gì nữa mà tập trung suy nghĩ về điều gì đó. Đến khi thằng Quang nhảy xuống xe thì Quân mới bảo Mày thật may mắn và hạnh phúc làm sao!!- Cám ơn!! Nhưng mày nói vậy là có ý gì???Quân không trả lời mà cho xe chạy đi. Thằng Quang vừa đi vào con hẻm vừa gõ gõ trán băn khoăn về câu nói của thằng bạn đã đứng trước cổng nhà anh, Quân ngập ngừng bấm chuông cửa. Sao tự dưng lúc này nó lại cảm thấy hồi hộp khi đối diện với anh thế không biết. Liệu anh có còn nhận nó làm gia sư nữa không đây. Một phút sau có người đi ra mở cổng. Là anh. Nhưng anh lại nhìn nó bằng ánh mắt e dè xa lạ. Anh lạnh lùng cất lời “Mời cậu vào..” rồi đi thật nhanh vào nhà chẳng để cho Quân kịp nói lời chào anh. Mặt nó đượm buồn rồi lặng lẽ dắt xe theo như Quân nghĩ, anh bắt đầu cảm thấy ghê sợ và xanh lánh nó. Anh không còn cười nói vui vẻ và thân thiện như những lần gặp trước. Mỗi khi tiếp xúc, anh luôn giữ khoảng cách nhất định và buông ra những câu chào xã giao vô hồn. Điều này làm trái tim Quân đau nhói. Nó ngồi giảng bài cho thằng Tùng mà đôi mắt cứ nhìn đâu đâu. Mặc dù anh không hề nhắc đến vụ tỏ tình hôm trước và vẫn để cho nó làm gia sư nhưng sao Quân thấy mình như vô hình trơ trọi trước mặt anh. Nó ước gì mình chưa từng nói câu yêu anh để giờ đây nó khỏi phải chịu đựng cái cảm giác ghẻ lạnh này. Nhưng dẫu sao thì nó cũng đã thổ lộ hết những điều bí mật chất chứa trong lòng. Anh phán quyết thế nào nó làm sao mà có quyền định đoạt được thứ hai trong tuần đi dạy kèm, anh vẫn lạnh nhạt dửng dưng với nó. Anh mở cổng để nó vào rồi lại dắt xe đi ra khỏi nhà. Quân nhìn theo bóng anh mà trái tim như có ai đó đang bóp nghẹt. Cứ như thế nỗi đau trong tâm hồn của nó cứ lớn dần lên từng ngày. Dù đã tự nhủ rằng sẽ không nghĩ đến anh nhưng sao nó vẫn thấy trong lòng tràn ngập những nổi niềm day buổi thứ ba đi dạy, vừa mới dừng trước cổng thì Quân thấy anh chạy xe từ đâu về. Xe vừa tắt máy thì bỗng nhiên nó thấy cả anh và xe đổ ập xuống đất. Quân hốt hoảng xuống xe chạy lại chỗ anh đỡ anh dậy. Hình như anh mới đi nhậu về, trên người nồng nặc mùi rượu. Nó lo lắng hỏi thăm Anh có sao không anh? Để em đưa anh vào nhà…Anh lồm cồm đứng dậy, hai mắt mở hờ rồi vung tay nói lè Cậu tránh xa tôi ra!! Cậu cứ để mặc tôi…ọe ọe..Anh gập người ngồi bệt xuống đất rồi ói ra một đống thức ăn. Nghe anh nói lạnh lùng như thế mà lòng Quân càng thêm đau thắt. Tuy nhiên nó vẫn cố đỡ anh đứng thẳng dậy rồi gọi thằng Tùng ra mở cổng. Bộ dạng của anh lúc này say khướt rũ rượi từ trên xuống dưới. Gương mặt anh đỏ gay còn quần áo thì sộc sệch lấm bẩn. Khi thằng Tùng lật đật chạy ra mở cổng thì Quân bảo nó dắt xe vào còn mình dìu anh tiến vào trong nhà. Người anh khá nặng khiến nó phải vất vả lắm mới lôi anh vào được đến phòng khách. Thở dốc một hồi, nó lại cùng thằng Tùng dìu anh lên phòng ngủ rồi để anh nằm vật xuống Tùng mặt mày xanh mét vì chưa bao giờ thấy anh hai mình say xỉn như thế. Nó cứ lóng ngóng nhìn Quân chăm sóc cho anh. Quân nhẹ nhàng tháo giày và đặt chân tay anh ngay ngắn. Đang định cởi áo ngoài của anh ra thì chợt anh ôm chầm lấy người Quân khiến nó mất đà ngã dúi xuống ngực anh. Thằng Tùng vội thốt Ơ kìa anh hai…Quân bối rối tìm cách gượng người dậy. Nó nhìn thằng Tùng e dè rồi ngập ngừng Anh hai em có vẻ say quá rồi! Em có thể đi lấy dùm thầy một cái khăn pha nước ấm được không?- Dạ… Thầy chờ em xong nó tót xuống bếp để lại Quân ngồi bên cạnh trông chừng anh. Lúc này anh nằm bất động trên giường, đôi môi khẽ mấp máy như muốn nói điều gì đó. Bất giác Quân đưa tay định chạm nhẹ lên má anh thì bỗng nhiên anh vung tay cầm lấy tay nó và đặt lên ngực mình.“…Ba ơi đừng bỏ con đi mà! Con nhớ ba nhiều lắm…”Quân chợt mất bình tĩnh và ngượng ngùng khi anh làm thế. Nhưng nó vẫn để vậy để cảm nhận hơi ấm từ bàn tay của anh. Ngay lúc này đây nó muốn được sà vào tấm ngực săn chắc của anh hơn bao giờ hết. Rồi anh lại tiếp tục mê man.“…Cậu Trung Quân… sao cậu lại …thích tôi chứ…”“……………….”“…Thật sự là… tôi cũng mến em lắm…nhưng tại sao trái tim tôi lại không thể chấp nhận được chuyện này…”Nghe anh nói thế, Quân như không tin vào tai mình. Giá như anh có thể nói câu này trong lúc tỉnh táo thì hay biết mấy. Khi thằng Tùng mang khăn lên, nó vội gỡ tay anh ra và cầm lấy khăn lau mồ hôi cho anh. Dường như anh đã bắt đầu chìm vào giấc ngủ. Nó ở đó thêm vài phút rồi cùng thằng Tùng đi sang phòng bên cạnh. Cả hai bắt đầu bài giảng cho môn ngữ văn vào ngày mai. Tranh thủ lúc giải lao, Quân trò truyện với thằng Tùng này, anh hai em đi nhậu ở đâu mà sao say mèm thế?- Dạ em nghe anh ấy nói là đi ăn tiệc chúc mừng một người bạn mới mua được nhà mới. Ai ngờ đâu ảnh nhậu say bí tỉ như vậy, đã thế lại còn té xe nữa chứ!! Cũng may là hôm nay có thầy đấy, chứ một mình em không biết phải xoay sở ra sao nữa!!- Ừ…cũng khổ nhỉ! Thế mẹ em có hay về thường xuyên không? Nhà không có bàn tay phụ nữ thì sao mà mọi thứ thu xếp ổn thỏa cho được!- Dạ em biết chứ nhưng chuyện dài dòng lắm thầy à. Tất cả cũng do anh hai em không muốn rời xa ngôi nhà này…Nhưng dù sao thì em vẫn có thể làm được những việc lặt vặt trong nhà mà. Đi học về em chịu khó rữa chén nấu cơm là xong thôi. Còn anh hai em hết giờ làm là ghé chợ mua đồ về cho em nấu. Lâu lâu hai anh em ra ngoài ăn cơm bụi cũng vui lắm…- Vậy hả?Quân im lặng một lát rồi lại hỏi Từ trước đến giờ anh hai em có từng yêu ai chưa?- Dạ chưa anh ạ! Từ lúc ảnh xuất ngũ đến giờ em chẳng thấy ảnh quen ai cả!! Bạn gái cũng chẳng thấy khi nào dẫn về nhà! Mà sao thầy lại hỏi chuyện này?- À không không có gì đâu!! Tại thầy thấy anh hai em sống cô đơn một mình không ai tâm sự chăm sóc đó mà!Nghe Quân bảo vậy tự nhiên thằng Tùng rơm rớm nước mắt. Nó khẽ sụt sùi tự trách Dạ… Nhiều lúc em cũng thấy mình sao mà vô dụng quá. Cơ thể thì nhỏ xíu yếu ớt chẳng làm được việc gì ra hồn cả…Thấy thằng Tùng khóc ngon lành, Quân bối rối an ủi Ấy sao em lại nói thế!! Em vẫn còn có trí óc và đôi tay mà! Em cứ học cho giỏi và yêu thương mọi người xung quanh là coi như đã trở thành một người công dân tốt rồi đó!!- Dạ em cám ơn thầy đã động viên em. Em sẽ nghe lời thầy. Từ khi thầy xuất hiện em thấy mình trở nên thông minh mạnh mẽ hơn nhiều đấy. Hi hi- Ừ. Có gì đâu. Tất cả là do sự nổ lực của em Tùng lấy tay quẹt nước mắt và mỉm cười nhìn nó đầy âu yếm. Quân cười lại rồi cả hai lại tiếp tục vào bài giảng. Ngồi trò chuyện một lúc với thằng Tùng, Quân cảm thấy dễ chịu hơn nhiều. Trước khi ra về Quân còn ghé qua phòng anh để nhìn anh lần nữa. Nó khẽ đến gần anh và thì thầm.“Anh Trung ơi, ước gì em chưa từng bao giờ gặp anh…Em cũng không muốn làm anh khó xử đâu nhưng hiện tại em không thể điều khiển được trái tim của mình nữa rồi…Nếu anh nghe được những lời em nói thì em xin anh…hãy cho em cơ hội được yêu anh một lần thôi. Em rất muốn là người được mang lại niềm vui và hạnh phúc cho anh…Như vậy là em đã mãn nguyện lắm rồi…”Nói đến đây chợt Quân thấy sống mũi mình cay cay. Nó vội vàng lao thẳng xuống nhà và sách cặp bước thật nhanh ra cửa. Khi tiếng xe của Quân khuất dần, Trung nặng nhọc từ từ hé mở đôi mắt thâm quầng mệt mỏi. Anh lặng lẽ gác tay lên trán âm thầm nghĩ ngợi.“ Trung Quân ơi cho tôi xin lỗi…Tôi tự nhận thấy mình không thể đem lại hạnh phúc cho em…”
yêu nhầm cảnh sát giao thông