ai cho anh mắng em
Hoàn thành. 2020-04-25. [HOÀN - EDIT] Ai Cho Anh Mắng Em?! - Tú Sinh. 124106 lượt thích / 1639584 lượt đọc. Danh sách chương Đọc truyện. Thể loại: Trọng sinh, cổ trang, ngọt ngào, ấm áp, hỗ sủng, làm giàu, chủng điền, sảng văn, có bàn tay vàng, thiên hướng trưởng thành văn, có
Tiểu Tam Anh Yêu Em Chương 1: Ngày đầu nhận việc. Hôm nay là ngày đầu tiên mà Nguyễn Thùy Lâm Chi nhận việc. Cô thức dậy từ sớm, chuẩn bị ngoại hình thật chỉnh chu để đến cửa hàng.
Ai Cho Anh Mắng Em?! Đề Cử. Đọc Truyện (1) 8.38 /10 trên tổng số 24 lượt đánh giá. Thông Tin. Giới Thiệu. D.S Chương.
Vay Tiền Online Me. Edit D Ẹ O & Beta NấmTiếp nhận sinh ý trong nhà, đây là chuyện mà Phó Điềm đã phải suy nghĩ từ rất lâu, rốt cuộc hôm nay cậu cũng nói ra ngờ cậu lại nói vậy, Phó Hữu Cầm bất ngờ, bà nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Phó Điềm là con trai bà, bà sao lại không hiểu nó, Phó Điềm vốn là một nhóc con lười nhác, không có dã tâm, tính tình lại ấm áp, nếu đem so với bạn cùng lứa ít nhiều đều ôm hoài bão chí hướng riêng thì cậu chỉ thích an phận rúc trong ổ nhỏ của bản cả Phó Điềm, cậu không thích học, cũng không ham thích chuyện kinh thương, sản nghiệp trong nhà cậu không mấy quan tâm, tuy đã mười mấy tuổi đầu, lại vẫn như một nhóc con ngây thơ yếu ớt, không sầu không lo mãi không chịu biết mình đã bảo bọc thằng bé quá kỹ, nhưng khi ngộ ra thì cũng đã muộn, ngoại trừ tiếp tục yêu thương che chở thằng bé, bà chẳng còn cách nào cho cùng gia nghiệp nhà họ bao la vô kể, coi như mặc Phó Điềm ngơ ngác cũng đủ nuôi cậu cả đời, tiêu xài hoang phí mấy đời còn không Hữu Cầm trước kia dự định là Chờ Phó Điềm đến tuổi lấy vợ, thì kiếm cho cậu một cô nương lớn tuổi chút nhưng biết lo việc gia đình an bề gia thất, hai người sống an an ổn ổn đến hết đời cũng hiện tại lại xuất hiện biến cố trong dự định của bà, Phó Điềm bất ngờ trưởng thành, thằng bé đang bước ra khỏi vòng tay che chở của chim non luôn được bà bảo hộ dưới cánh chim của mình, giờ đây đã có đủ can đảm để bước ra khỏi tổ ngắm nhìn thế giới ngoài kia.“Sao tự dưng con lại nghĩ đến điều này, không phải con nói muốn tham gia thi khoa cử sao?” Nếu muốn gánh vác gia nghiệp, khẳng định sẽ không thể thanh nhàn như bây giờ, thời gian để thở còn chẳng có chứ đừng nói là đọc sách.“Con muốn chia sẻ gánh nặng với nương.” Rủ hàng mi khẽ rung động, Phó Điềm chầm chậm lại kiên định nói “Việc học con sẽ không buông bỏ, cứ cho là bây giờ gánh vác gia nghiệp đi chăng nữa thì chỉ cần con muốn học, ắt sẽ có thời gian.”“Con cũng đã lớn rồi, con muốn được giúp người…”Phó Điềm nói mà cứ thấy oan ức, cậu nỗ lực để mình nom giống người lớn hơn, thế nhưng gần hai mươi năm trời nuôi ra cái tính nết này cũng đâu phải dễ thay trước cậu đã phí phạm những mười năm, trừ bề ngoài trưởng thành hơn thì nội tâm bên trong mọi thứ vẫn như cũ. Cũng bởi vậy, mẫu thân mới luôn coi cậu như trẻ con, không tin tưởng, càng không nỡ để cậu phải gánh vác gia nghiệp.“Nhìn con oan ức kìa.” Phó Hữu Cầm bật cười, bàn tay đặt lên đầu cậu vỗ nhè nhẹ, “Ta hiểu tâm tư của con, chờ ta giải quyết xong vụ việc lần này, rồi sẽ giao cho con cũng chưa muộn.”“Mẹ vì mệt mới phải ngã bệnh đó.” Phó Điềm ngẩng đầu, ánh mắt như đang cố chứng minh cho bà thấy mình không còn là nhãi con, “Cát thúc đã kể cho con nghe cả rồi.”“Sao ông ấy lại…” Phó Hữu Cầm hơi ngạc nhiên.“Sổ sách ở mấy cửa hàng ba ngày nay con đã kiểm xong hết.” Phó Điềm cướp lời bà “Tổng cộng năm cửa tiệm cần phải xem xét lại, ngày kia con sẽ đến Thượng Minh trấn xem thử hai cửa hàng lớn.”Nếu nói ban nãy Phó Hữu Cầm chỉ nghĩ cậu thấy mình lâm bệnh nên mới nóng lòng muốn chia sẻ cùng bà, thì bây giờ khi nghe Phó Điềm nói những lời này, bà mới nhìn thẳng vào vấn đề Phó Điềm đã đặt Điềm nghiêm túc thuật lại chuyện mấy ngày nay cho bà nghe, sau đó nói ra suy đoán cùng kế hoạch của bản thân.“Là nương đã coi thường con…”Suy đoán của Phó Điềm không khác bà là bao, ngay cả kế hoạch cũng rất chu toàn tìm không ra sơ hở, Phó Hữu Cầm khẽ thở dài, cầm lấy tay cậu mà xúc tử khi xưa nay đã bất tri bất giác mà trưởng thành mất Điềm lắc đầu, cúi người ôm lấy bà, “Người cứ ở nhà dưỡng bệnh cho tốt là được, mọi chuyện còn lại cứ giao cho con, có gì không hiểu con sẽ hỏi Cát thúc.”“Được.” Phó Hữu Cầm bị cậu ôm vào lòng, thiếu niên tuy đơn bạc, lồng ngực cậu không tính là cường tráng nhưng vẫn đủ rộng để che mưa chắn gió cho Hữu Cầm vỗ về lên lưng cậu, rồi để Thanh Bích giúp mình đem hộp trang điểm Bích giao cho bà một cái hộp trang điểm bằng gỗ tử đàn. Bảo Thanh Bích lui ra ngoài, Phó Hữu Cầm hoài niệm vuốt ve nắp hộp bóng loáng, sau đó bỏ nó vào tay Phó Điềm.“Đây là chìa khóa kho hàng, trong góc phải có đặt một lọ hoa, ở đó có giấu cửa ngầm, nếu con thấy cửa hàng đã bị thất thoát quá nhiều, cần có vốn để xoay sở, thì cứ lấy số tiền ở trong ấy mà dùng.”Phó Điềm ôm cái hộp mà trợn tròn mắt, chuyện này ngay cả kiếp trước cậu cũng chưa được hiền hòa, Phó Hữu Cầm mang theo chút hoài niệm, nhẹ nhàng xoay cơ quan trên nắp hộp, mở nó ra, lõi hộp được bọc bằng vải nhung đỏ, một chuỗi chìa khóa đồng thau cứ lẳng lặng nằm bên dáng của nó hơi hướm cổ xưa, tuy đã cũ nhưng vẫn bóng loáng như thường, thân nó lấp lánh ánh kim loại nhàn nhạt.“Đây là chìa khóa cất giữ toàn bộ số của cải mà tổ tiên đã tích góp qua từng đời để lại cho con cháu, trước đây nương không nói cho con biết… Con có trách nương không?”Tổ tiên Phó gia từng là thủ phủ cả một phương, sau thoái ẩn về Nam Minh quận, phần lớn sản nghiệp đều bị bán đổi thành tiền, chỉ bảo lưu một phần nhỏ ở Nam Minh quận, mà số tiền bán được thì để làm gia sản, không ai biết nó đã được cất giấu ở dòng chảy của thời gian, danh tiếng Phó gia cũng từ từ lắng đọng, giờ đây không còn ai biết được Phó gia của Nam Minh quận đã từng là một Phó gia phú khả địch quốc, và cũng không còn ai thương nhớ đến số gia sản khổng lồ không biết đã được chôn ở nơi đâu kia khả địch quốc giàu nứt đố đổ vách, tiền nhiều đến độ có thể so với cả một quốc giaPhó Điềm lắc đầu, cậu hoàn toàn có thể hiểu tại sao đời trước mẫu thân lại không nói cho mình biết, bởi chuyện này ngay cả Văn Bác Lễ cũng không hề hay biết. Khi mẹ con họ bị đuổi ra khỏi Phó gia, mẫu thân càng muốn đem cái bí mật này theo chôn cùng mình, Văn Bác Lễ đến chết cũng chẳng thể nào ngờ được ngay dưới mí mắt ông ta lại giấu cả một toà bảo phú khổng lồ, đối với bản chất đơn thuần của cậu đời trước, thì đó không phải một món quà hay một đặc ân, mà lại là một gánh nặng kèm theo nguy hiểm luôn rình Hữu Cầm nói “Phó gia giàu vậy đã đủ rồi, nhiều thêm nữa cũng chỉ như gấm thêu hoa, khiến tiểu nhân rình rập rắc tâm hãm hại mà thôi, nếu không phải do bất đắc dĩ, tốt nhất con đừng nên dùng đến số tiền ấy.”Tiền của không được lộ ra ngoài, Phó Điềm đương nhiên hiểu rất rõ, trên thực tế đã chứng minh cách làm này là đúng. Phó gia tại Nam Minh quận tuy được xem như cự phú, nhưng nếu đem so trên toàn Đại Sở, thì muốn tìm nhà giàu hơn họ cũng đâu phải ít. Phó gia nho nhỏ trong vô số nhà giàu xếp lớp lớp trên cả nước không quá khiến người ta phải chú nên khi chiến loạn, Tứ Phương trấn vẫn coi như an ổn, Văn Bác Lễ cũng chẳng gặp phải chuyện gì, khác với những phú hào khác trên lãnh địa của nghĩa quân, Phó Điềm từng không ít lần nghe đồn, bọn họ đều bị ép phải sung gia sản vào “quốc khố”, nếu không chịu giao sẽ bị xếp vào tội làm phản, buộc phải xét Điềm ôm khư khư lấy cái hộp trang điểm, khóa trên nắp hộp vang lên tiếng “cùm cụp” giòn giã, suy nghĩ một hồi, cậu vẫn quyết định đem chiếc hộp giao lại cho Phó Hữu Cầm, “Nếu đã không dùng được, vậy cứ để nương giữ cho chắc ăn.”Phó Hữu Cầm cười lắc đầu, đem trang điểm hộp đẩy trở về tay cậu, “Đây là thứ phải được giao cho gia chủ bảo quản, năm đó tổ phụ con qua đời mới giao cho ta, hiện tại nếu con đã chịu gánh vác gia nghiệp ta, vậy thì chiếc chìa khóa này hẳn nên giao cho con cất giữ.”Phó Điềm ôm hộp gỗ nhỏ, phảng phất như đang ôm cả một nhiệm vụ lớn lao trong lồng ngực, không giây phút nào cậu ý thức trọng trách đang đè nặng lên đôi vai mình như bây thẳng mặt mày, Phó Điềm trịnh trọng đáp, “Vâng, con sẽ giữ gìn nó thật cẩn thận.”Phó Hữu Cầm vui mừng cười rộ lên, vỗ tay cậu bảo cậu mau về nghỉ sớm đi, hai người trò chuyện hồi lâu, bà cũng đã bắt đầu thấm Thư Nguyệt tiến đến dìu bà nằm xuống giường, chờ bà ngủ say, hai chị em mới đi ra gian ngoài, Phó Thư Nguyệt nhỏ giọng hỏi “Ngày kia đệ đã phải đến Thượng Minh trấn rồi sao?”Phó Điềm gật đầu, kể sơ kế hoạch của mình, thấy còn những người khác nữa sẽ đi cùng cậu, Phó Thư Nguyệt mới thoáng yên tâm tỷ đệ ngồi nhỏ giọng trò chuyện cùng nhau một hồi rồi chia tay, Phó Điềm ôm hộp gỗ đi về phòng thẳng ôm cái hộp về nhà, Phó Điềm nhìn dáo dát quanh phòng, cuối cùng vẫn quyết định nhét nó vào hộc âm tường, cất chung chỗ với kho bạc nhỏ.…Một đêm vô sau là ngày nghỉ, Phó Điềm vẫn dậy từ sớm, bảo Phó Cát đưa thông tin tiểu sử của hai quản sự ở Thượng Minh trấn cho cậu mai là phải đi Thượng Minh trấn, cậu muốn tận lực nắm bắt thêm chút thông tin hữu Kiều và Thường Hỉ đã ra ngoài mua đồ, Sở Hướng Thiên và Chu Truyện Thanh rảnh rỗi chẳng có việc gì làm, đành phơi mỏ ở sân ngồi đánh sáng sớm đến tối mò, chém giết mấy trăm trận, mắt thấy mặt trời cũng đã lặn, mà người trong thư phòng vẫn đang chăm chú xem công văn, Sở Hướng Thiên thả con cờ trong tay xuống, chuẩn bị túm tiểu thiếu gia về nghỉ Truyện Thanh bị bỏ rơi mà tức hằn đầy gân xanh trên trán, chơi nguyên ngày, hiếm lắm y mới sắp thắng được một ván, ngờ đâu tên kia lại không nói không rằng chạy mất dạng, rặt cái thứ thấy sắc bỏ bạn, chơi cờ không có Hướng Thiên nào có rảnh ngồi mà quản y nghĩ gì, hắn gõ cửa đi vào, thấy tiểu thiếu gia cũng đang ngẩng đầu nhìn mình, cúi người xoa xoa gò má cậu, “Đã muộn lắm rồi, nên về nghỉ ngơi thôi.”Phó Điềm vẫn còn một khúc chưa xem xong, đẩy tay Sở Hướng Thiên ra xa, bĩu môi thầm thì lừa gạt hắn, “Ừ ừ, xong ngay đây mà.”Nói rồi lại vùi đầu tiếp tục xem công Hướng Thiên “…”Móa, càng ngày tiểu thiếu gia càng không coi lời hắn nói ra cái đinh gì rồi.
Edit D Ẹ O & Beta NấmGần trưa hôm sau, Liễu Thanh cùng họ đến tửu lâu, người đại diện Triệu gia là đại thiếu gia, Triệu Vĩnh Văn, y tới còn sớm hơn cả bọn Phó Thanh thân làm người trung gian dắt mối, đứng ra giới thiệu mọi người làm quen, sau đó ngồi vào chỗ, chờ Lý gia chờ đến giờ Tỵ một khắc, vẫn chưa thấy người đâu, Phó Điềm và Liễu Thanh liếc mắt nhìn nhau, đều không hẹn mà cùng nhớ đến câu nhắc nhở tối qua.“Nghe bảo người đại diện đứng ra bên ấy là Lý Du.” Ba người họ còn chưa nói gì thì Triệu Vĩnh Văn đã bắt đầu mất kiên nhẫn, thoạt nhìn rất có thành ý với thái độ rề rà của Lý công tử, “Nếu gã không tới cũng chẳng sao, chi bằng ta cứ bắt đầu trước đi, các vị thấy thế nào?”Phó Điềm đương nhiên không có ý kiến, ký xong còn phải nộp lên cho quan phủ phê duyệt nữa phương đều có tâm hợp tác, sảng khoái cùng ấn dấu tay, Sở Hướng Thiên đưa hộp gỗ mình cầm theo cho Triệu Vĩnh hộp chứa toàn ngân phiếu, nhẹ mà đếm cũng nhanh, Triệu Vĩnh Văn chắp tay cáo từ, “Tại hạ còn có việc, xin phép đi trước.”Lúc gần đi lại tựa hồ nhớ đến điều gì đó, vòng về nhắc nhở họ “Lý Du gã thường xuyên thích lật lọng, không đáng tin đâu.” Câu nhắc nhở này coi như nể tình ban nãy mọi người giao dịch sòng phẳng với Triệu Vĩnh Văn, ba người lại tiếp tục ngồi chờ, mãi đến tận giờ Tỵ ba khắc, vẫn không thấy bóng dáng ai chịu cười trên mặt Liễu Thanh nhạt dần, dò hỏi ý Phó Điềm, “Phó huynh, giờ sao đây?”Phó Điềm cũng không vui, chuyện làm ăn chú trọng nhất là phải có thành ý, nếu Lý gia đã ngạo mạn đến thế, vậy không cần bàn nữa, dù sao, ở đây đâu phải mình Lý gia có đất.“Thôi, dù gì mình cũng ngồi đây rồi, ăn cơm xong hẵng về.” Phó Điềm đề nghị “Lần này nhờ có Liễu công tử giúp đỡ, bữa nay ta khao.”Liễu Thanh không chối từ, kêu tiểu nhị vào gọi đồ ăn, ba người vừa ăn vừa bàn chuyện cửa hàng gạo.“Bọn họ vẫn chờ ở đấy?”Lý Du ngồi trong lô ghế riêng ở lầu một, thực chất giờ Tỵ gã đã đến đây rồi, nhưng vì muốn ra oai với kẻ ngoại thành không có mắt nên mới ngồi dưới này mãi không chịu lên.“Vẫn đang chờ, còn Triệu đại thiếu thì đã đi rồi.” Hạ nhân Du hài lòng, thả tách trà xuống, đứng dậy nói “Đi, chúng ta lên đấy xem thử.”Cùng lúc đó, trên lầu.“Chúng ta về thôi.” Ăn cơm trưa xong, ba người liền chuẩn bị dẹp đường hồi phủ, lúc ra khỏi cửa, vừa vặn đụng ngay bọn Lý Du đang tính mặt dương dương tự đắc của Lý Du cứng đờ khi nhìn thấy bàn cơm sau lưng bọn họ, âm u hỏi “Mấy vị đi đâu đây?”“À, thì ra ngươi là Lý Du?” Phó Điềm bừng tỉnh, cái tên lần trước bị Sở Hướng Thiên đánh cho một trận ở tửu lâu đây mà, chẳng trách sao gã lại muốn bắt bí bọn họ, nhưng đáng tiếc thay, gã trêu lộn người tay chắp đằng sau lưng, cằm thì hếch lên, Phó Điềm bày ra vẻ còn kiêu căng hơn cả gã, “Cơm nước xong thì về nghỉ ngơi chứ ngồi đây làm gì. Lý công tử kính xin hãy nhường đường, đừng có đứng ngáng chân của bọn ta.”“Ngươi!” Sắc mặt Lý Du lúc xanh lúc đỏ, nhưng gã vẫn thèm nhỏ dãi dung mạo của Phó Điềm, nhất thời biểu cảm đặc sắc đến độ không biết phải tả làm sao, gã nặn ra một nụ cười khó coi, “Không phải đã nói rõ hôm nay hẹn ký khế đất rồi sao?”“Phải.” Phó Điềm mỉm cười, né qua gã đi xuống lầu, “Cơ mà ta không thèm nữa.”Lý Du theo bản năng muốn lấy tay cản người lại, Sở Hướng Thiên lạnh lùng liếc gã, gã lập tức như bị phỏng mà rụt tay về. Lần trước người này tháo khớp tay gã ra, tuy giờ tay đã bình thường rồi nhưng gã vẫn còn ám ảnh cảnh ấy, bây giờ bị hắn liếc, gã chỉ lo hắn tháo cả hai tay mình Thanh đi sau cùng, lúc lướt qua gã còn hừ mũi tỏ vẻ khinh lại mình Lý Du đứng chết trân ở cửa, sắc mặt khó nhân đi bên cạnh khẽ nói “Thiếu gia, lão gia có dặn, mảnh đất kia hai năm qua cằn cỗi không mấy lượng thu, hiếm lắm mới có người mua, cứ coi là bị người ta ép giá cũng phải bán…”“Ta có mượn ngươi phải nhắc à?” Lý Du đạp tên nọ, phát tiết cục tức trong họng, “Ngươi thấy ta ngu lắm sao mà còn nói?”Gã tức điên máu, nhớ tới lúc gã đoạt việc này từ trong tay lão đại để làm chuyện xấu đã có đáp ứng lão gia tử.“Một cái khế đất thôi mà làm quá, đâu phải việc gì khó!”“Chuyện đơn giản này hà tất phải phiền đến đại ca, cứ giao cho con là được.”“…”Nếu để phụ thân với đại ca mà biết gã để vụt mất cơ hội khỏi tầm tay. Chắc chắn hai người sẽ nhai đầu gã. Gã hối hận, khi không đi rước họa vào thân làm cái gì, nếu thấy người ta ngứa mắt thì thuê bừa vài thằng du côn bắt cóc trói lại không phải đơn giản hơn à? Tự dưng đi ôm đồm vớ vẩn, giờ thì chết chắc trách khi trước mình ngu, kế hay vậy mà không kệ Lý Du, ba người đã về tới Nhiêu Thanh hiếu kỳ hỏi “Phó công tử từng có xích mích gì với Lý Du à?”Phó Điềm bĩu môi, ghét bỏ nói “Hồi bữa ra Phúc Hỉ lâu gặp một lần, sắc phôi.”Liễu Thanh không ngờ chuyện lại như vậy, nhất thời không biết nên nói sao, cuối cùng chỉ có thể châm chước nói “Mẫu đất ấy chắc chắn Lý gia rất muốn bán, nếu như ngươi không ngại, chờ khi họ tìm tới cửa, có thể nhân cơ hội ép giá.”“Ồ?”Liễu Thanh nói “Ta có cho người đi nghe ngóng, phía điền trang khu đất ấy không cho ra thu hoạch mấy, không lời được nên năm ngoái họ đã muốn bán nó đi, cơ mà do mảnh ấy rộng, lại thêm đất đai cằn cỗi không trồng trọt được nên không ai thèm mua.”Vậy nên hiếm lắm mới gặp được một đại gia vung tiền như rác muốn rước mảnh đất ấy đi, bọn họ cao hứng còn không kịp. Bây giờ bị Lý Du phá, chỉ cần nhà họ còn muốn bán, nhất định sẽ tự tìm tới cửa, đến lúc ấy cậu có thể nhân cơ hội để ép Thanh nói quả không sai. Sáng sớm hôm sau, Lý đại thiếu – Lý Mộc xách theo tên Lý Du tới cửa bái này đổi thành Phó Điềm phơi họ nửa canh giờ, Liễu Thanh cũng chẳng thèm ra tiếp, trong chính đường chỉ có mỗi hạ nhân đứng hầu hạ. Lý Du tuy không vui lại chẳng dám hó hé, Lý Mộc đã thấp giọng cảnh cáo gã mấy lần, “Trong nhà giờ làm không đủ mà ăn, ngươi hiểu chuyện chút đi, đợi lát nữa đàng hoàng nhận sai với người ta, đừng có hòng làm con thiêu thân!”Vốn của cải nhà họ Lý chẳng hề kém Nhiêu gia là bao, thế nhưng họ ăn chơi tiêu xài thành thói, cộng thêm lợi nhuận thu được từ điền trang ngày càng ít, dần dà của cải rồi cũng hết, đặc biệt là vào hai năm gần đây. Vậy nên bọn họ mới phải cân nhắc đến chuyện bán bớt mấy điền trang không cho ra lời để chuyển sang kinh doanh thứ khác. Giao dịch lần này không thể không xuống đã phơi người ta đủ rồi, Phó Điềm mới chậm rì rì mà đến, lúc nhìn thấy họ còn giả bộ kinh ngạc bật thốt, “Ui cha, hai vị đợi lâu chưa? Xin lỗi nhiều nha, chẳng qua hạ nhân thấy ta còn đang ngủ nên mới không dám vào thông báo.”Lý Du theo bản năng muốn mở miệng, mà bị Lý Mộc ngăn lại. Lý Mộc khôn ngoan hơn đệ đệ hắn nhiều, mặt không đổi sắc nói “Là do chúng ta đường đột tới không báo trước, hơn nữa chờ cũng không lâu mấy, Phó công tử đừng bận tâm.”“Ừ, không biết hai vị đây tìm ta có chuyện gì?” Phó Điềm tự nhiên mà ngồi xuống ghế chủ vị, tỏ vẻ không hề hay biết ý đồ bọn họ muốn đến đây để làm Mộc cười nói “Vốn là hôm qua đã hẹn nhau sẽ cùng ký khế đất, nhưng do tiểu đệ nhà ta ngang bướng quá, làm trễ nải thì giờ của mọi người, hôm nay ta dẫn thằng nhỏ đến đây để tạ lỗi.”Lý Du bị hắn trừng, không còn cách nào khác đành bất đắc dĩ đứng lên xin lỗi, “Hôm qua là do ta nhớ lộn giờ, nên mới đến trễ. Để Phó công tử phải chờ lâu, ta cảm thấy rất áy náy.”Phó Điềm cười tít mắt xua tay, “Chuyện nhỏ thôi ấy mà, ta không để trong lòng đâu, hai vị cũng đừng khách khí thế.”Lý Du nói tiếp “Vậy khế đất…”“Khế đất thì thôi bỏ qua đi.” Không đợi gã nói dứt câu, Phó Điềm đã ngắt lời “Hôm qua ta nghĩ kỹ rồi, số ngân lượng ta mang theo cũng có hạn, không cần thiết phải mua nhiều đất thế để làm gì, hai mảnh của Triệu gia và Nhiêu gia thôi đủ rồi.”“Chuyện này…” Lý Du nghẹn họng, nhìn sang chỗ Lý Mộc trầm ngâm hồi lâu, hỏi “Vậy Phó công tử còn bao nhiêu bạc? Nếu số tiền ấy vẫn trong phạm vi chấp nhận được thì chúng ta thỏa thuận, coi như ấy là chút quà kết thân cũng được.”Phó Điềm kinh ngạc, vội vã khước từ “Vậy không hay cho lắm đâu, thế có khác nào ta chiếm tiện nghi của mọi người?”Lý Mộc cười nói “Bạn bè với nhau tính toán chi li làm gì, huống hồ chi mảnh đất ấy chúng ta giữ lại cũng vô ích, thì thôi chẳng bằng nhượng nó cho Phó huynh cũng được.”Phó Điềm giả vờ giả vịt suy tính một hồi, báo cái giá thấp hơn phân nửa so với giá ban đầu, tỏ vẻ xấu hổ nói, “Thật sự số ngân lượng ta mang theo chỉ còn dư có bấy nhiêu thôi, nếu mọi người thấy quá thấp, Lý công tử không cần phải miễn cưỡng.”Lý Du tức trợn trắng mắt, sắc mặt của Lý Mộc cũng khó coi vô cùng, nhưng hắn vẫn gắng gượng cười “Không sao, quân tử nói phải biết giữ lời, Phó công tử khi nào rảnh để hai ta cùng ký khế đất?”Phó Điềm cố ngăn không để mình cười, hàm súc nói “Nếu được thì bây giờ luôn đi, tại hai ngày nữa là ta phải về Nam Minh quận rồi.”Cũng may lúc rời khỏi nhà Lý Mộc có mang theo khế đất, song phương cùng ấn dấu tay, Phó Điềm cầm tờ khế, sai hạ nhân đưa ngân phiếu huynh đệ nhà họ Lý rời đi, bước chân cả hai đều lảo đảo.“Anh không biết đâu, bộ mặt Lý Du lúc ấy nín đến độ y chang cái màu gan heo luôn.”Phó Điềm cười kể “Xem ra Lý gia có vẻ đang rất thiếu tiền.” Đã phải chịu thiệt lại vẫn cố nhẫn nhịn, Lý gia không chỉ khép nép tới cửa nhận lỗi mà còn cam chịu để cậu ép giá, nếu đổi thành nhà có tiền chắc chắn sẽ ngạo mạn hơn vậy nhiều.“Cơ mà Lý Mộc có vẻ sõi đời hơn em hắn nhiều, rất biết cách ăn nói, chứ để mình Lý Du tới, chắc chắn gã nuốt không trôi cục tức này đâu.”Phó Điềm ngồi xếp bằng ở trên nệm, Sở Hướng Thiên ngồi phía đối diện, đút cậu ăn nho, “Em nguôi giận chưa?”“Rồi.” Phó Điềm cười tít mắt, “Món hời như này đâu dễ kiếm.” Không chỉ không tức nữa, mà còn vui tươi hớn hở ngồi đếm tiền.
Tác giả Tú Sinh Thể loại Trọng sinh, cổ trang, ngọt ngào, ấm áp, hỗ sủng, làm giàu, chủng điền, sảng văn, có bàn tay vàng, thiên hướng trưởng thành văn, có couple phụ, lưu manh ôn nhu thê nô công x mềm manh tiểu mỹ nhân thiếu gia thụ, 1×1, HE. Couple Lưu manh công Sở Hướng Thiên x tiểu thiếu gia thụ Văn Điềm Phó Điềm Nguồn Kho Tàng Đam Mỹ Editor + Beta D Ẹ O wp pagenotfound0909 Beta nô tỳ Nấm Hường Hòe Tình trạng Hoàn 128c 09/06/2019 ——— Văn án Văn Điềm trên đường hộ tống tỷ tỷ thì vô tình bị người ta bắt cóc. Đám tiểu đệ hưng phấn gào rú Lão đại lão đại, tụi em mới cắp được tiểu tức phụ xinh xinh đẹp đẹp về cho ngài nè. Văn Điềm QAQ Đại đương gia Tức phụ nhi, lại đây, ta cho em xem “đại bảo bối”. Gần đây Tứ Phương trấn náo nhiệt hẳn, đồn rằng tiểu công tử đẹp nức tiếng của trấn vừa mất tích nửa tháng giờ lại dắt dã nam nhân trở về. Dã nam nhân tên gọi Sở Hướng Thiên, là đầu lĩnh nhóm sơn tặc Tây Sơn, nghe đâu là một đại ma đầu giết người như ngóe. Dân chúng thổn thức không thôi, ôi tiểu công tử thực đáng thương mà… Vị công tử đáng thương nào đó trong miệng chúng dân trừng đôi mắt tròn xoe, hung dữ quát “Buổi tối cho anh ngủ ở thư phòng! !” Ngũ đại tam thô nam nhân nhất thời đen mặt. Văn Điềm bẹt bẹt môi “Anh hung dữ với em… QAQ “ Tâm Sở Hướng Thiên mềm nhũn, hận không thể đem cậu nâng trong lòng bàn tay mà dụ dỗ. Thụ là một bé mít ướt đáng yêu, không lập dị, thích vừa khóc chít chít vừa làm chuyện khả ái chọc người yêu thương! ——— Review & Spoil Truyện dễ thương, mấy chương đầu đừng thấy thụ đụng tý là khóc mà lầm em nó bánh bèo nhé, muốn ăn của ẻm không phải dễ đâu. Thằng bé dần dần trưởng thành, biết gánh vác sự nghiệp gia đình, lo cho mẹ và chị gái sinh đôi. Cơ mà bản tính thằng nhỏ thì vẫn mãi là cục bột trắng tròn dễ bắt nạt đương nhiên là chỉ khóc trước mặt chồng nó thôi. Đọc truyện này, ta nói chứ chuẩn cho câu “chủ nào tớ nấy”. Thằng chủ không được bình thường kéo theo bầy tôi tớ cũng như chó điên. Công là tướng quân vì nhiệm vụ nên vác đao lên núi giả danh thổ phỉ, tiện đường cướp luôn một áp trại phu nhân về nuôi. Xong nhiệm vụ vua gọi không chịu về, ôm khư khư cái cột nhà thụ đòi ở lại cua trai. Chỉ tội mấy ông lính, mình thì ở đô chờ mốc mỏ trực nó về để ra biên cương đánh đấm, còn thằng sếp thì ở quê sống tiêu dao rảnh rỗi đi cua trai. Thương cả ông quân sư nữa, đúng cái số bị hành, bạn nó mà nó sai như sai chó. Chỉ trách sao năm xưa mình mắt mù lại đi theo chân cái thằng này, giờ muốn quay đầu cũng đã muộn. Nghi vấn ông này cp với chị bạn thụ. Công cũng ít có chơi ngu lắm. Thích chọc con người tức xù lông chơi, đợi hồi nó khóc thì hoảng. Ngu chưa con, tự mà dỗ nhé. Warning Tuy tui biết đây là truyện cổ trang nhưng lúc yêu đương còn ta ta ngươi ngươi tui rất khó chịu, vậy nên tui quyết định đạp lên dư luận mà sống, thay đổi cách xưng hô là ta – em, anh – em. Còn nữa, tui rất hiếm khi đọc truyện cổ trang, lại không biết edit cổ trang, nhiều chỗ bị lặp, hoặc tác giả tả nhảm, hoặc không hiểu, tui sẽ chém láo. Tui sẽ cố hết sức, chỗ nào chưa vừa ý thì nhớ góp ý nha, tui sẽ xem xét nếu ưng ý tui sẽ sửa, cảm ơn. ల◕ ◠ ◕ Tui không cắn đâu, thiệt, vậy nên hãy comment điii. ———– Link Link wattpad CHÍNH CHỦ
ai cho anh mắng em