bạn trai bệnh kiều của tôi
Tải xuống iQIYI để có thêm nội dung và chất lượng tốt hơn.Tải App iQIYI: https://bit.ly/iQIYIVNapp2022iQ.com:https://bit.ly/iQIYIVNweb2022Tham
Chương 14. Sau khi xem đoạn video kia, tôi vẫn luôn đối xử với Khương Tự tốt một chút, càng tốt một chút. Thấy Khương Tự hạnh phúc tràn đầy, tôi chợt nghĩ về Khương Lâu còn trong bệnh viện. Khương Tự của năm đó là một anh trai có trách nhiệm, hắn rất cố gắng để
Truyện Bạn Trai Bệnh Kiều Của Tôi của tác giả Nhục Nhục Nam Sơn Quân. Bạn Trai Bệnh Kiều Của Tôi xoay quanh câu chuyện trong mắt mọi người thì có thể nhận xét bạn trai tôi vừa đẹp vừa giàu vừa cao ráo, đặc biệt lại luôn ngoan ngoãn vâng lời tôi. Mọi thứ đều theo
Vay Tiền Online Me. Chương 1 Edit Thỏ Lần đầu tiên nhìn thấy Khương Tự là ở bể bơi sân vận động. Khương Tự mặc quần bơi tứ giác màu xanh, tay chân hòa vào dòng nước xanh ngắt, màu da trắng nõn điểm tô ánh đèn và bọt nước càng tôn lên vẻ đẹp ngọc ngà của chàng trai. Thân là một sinh viên khoa mỹ thuật ham vẽ, lúc đó tôi đã vỗ đét vào đùi. “Đệch! Thằng này trông ngon quá!” Tôi lấy điện thoại ra chụp vài bức ảnh, để dành làm mẫu sống vẽ tranh. Đây cũng là thói quen thường trực của tôi, trong điện thoại còn có rất nhiều mẫu sống; ngoại trừ người thì còn một ít phong cảnh và kiến trúc. Vì thế chụp xong tôi cũng chẳng bận tâm, tiếp tục cười nói với bạn bè, rủ nhau chơi bóng rổ. Ai ngờ hai hôm sau tôi gặp lại hắn. Thằng oắt kia dẫn bóng về phía trước, chạy ba bước rồi nhảy lên đập vào rổ ngon ơ. Thật đẹp! Tôi huýt sáo, thọc thọc mấy thằng bên cạnh tôi. “Nó là ai, sao tao chưa gặp bao giờ? Thành viên chung đội hả?” “Nó tên Khương Tự, là sinh viên năm nhất. Kỹ năng chơi bóng cũng khá, cho nó gia nhập đội mình không phải không được, tuy nhiên…” Thằng bạn còn chưa nói xong, Khương Tự đã ngồi gập người ho khan một trận, tay ôm ngực bị người đỡ ra sân. Bước chân hắn lảo đảo như bay, sắc mặt tái mét đủ dọa người. “…Sức khỏe kém. Lại bị đỡ ra, xùy, trông nó cũng không dễ chịu.” Khoảnh khắc kia, tôi đã nảy sinh hứng thú với Khương Tự. Bạn nói xem, một người với thể chất yếu ớt đâu ai rảnh đi chơi thể thao, cũng không biết tên này đã dâng hiến bao nhiêu tình yêu thương cho bóng rổ? Vì thế tôi tung tăng đi bắt chuyện làm quen. “Này, Khương Tự.” Tôi cười khì vỗ vai hắn. Khương Tự đang ngồi nghỉ ngơi, quay đầu nhìn tôi cười một cái “Lương Thiếu Đông.” Tôi buồn bực “Cậu biết tôi à?” Hắn nhẹ nhàng gật đầu ừm’ một tiếng, nếu không nghe kỹ sẽ không tài nào nghe thấy. Chờ nửa ngày không thấy vế sau, tôi gãi mũi, thầm than Khương Tự này thật bí ẩn, vì thế đành phải tự thân tìm đề tài. “Cậu thích vận động sao.” Hai lần gặp hắn không phải ở sân thể thao thì chính là sân bóng rổ. “Thân thể không tốt, bác sĩ khuyên rèn luyện sức khỏe thêm.” Hắn nói năng nhã nhặn, ôn hòa, gương mặt thì trắng trẻo thon thon, chiếc cằm nhòn nhọn; thoạt trông quá đỗi mong manh. Cứ thế tôi thân quen Khương Tự. Đánh chết cũng không tưởng tượng được, thằng oắt này hao tốn nửa năm bẻ cong tôi, còn trở thành bạn trai tôi luôn thể. Nếu tôi sớm biết… Mà ở đời đâu có nếu như. *** Sau khi bâng quơ nhớ lại, tôi chợt phát giác có gì đó sai lầm. Ở cạnh hắn một quãng thời gian, tôi nhận ra hắn làm quái gì thích vận động. Mỗi lần rủ rê ra ngoài chơi bóng hắn đều trưng vẻ mặt ứ đi, tôi hỏi Chẳng phải bác sĩ khuyên anh nên rèn luyện nhiều sao; hắn nhíu mày giả vờ tội nghiệp, ôm tim mà nói Tim anh yếu lắm, muốn nghỉ ngơi nhiều. Tôi sa mạc khô cằn từ ngữ. Rồi hắn lại thừa nhận, trước kia vì muốn tạo điểm nhấn với tôi nên mới liều mạng trình diễn cho tôi xem. Biết tôi thích bóng rổ nên hắn thường đến sân thể thao; hắn vẫn luôn ngồi xổm thủ thế, chờ tôi sa bẫy. Tôi chẳng những cảm thấy thằng oắt này lớn lên hệt như con gái mà thủ đoạn cũng giống con gái y hệt. Tuy nhiên tôi hết cách, ai bảo hắn là bạn trai của tôi, tôi không bao dung hắn thì bao dung ai được. Mặc dù cũng có thủ đoạn, nhưng chỉ là thủ đoạn nhỏ xíu đáng yêu. Nhưng Khương Tự có một thói quen khiến tôi không chịu nổi. Thằng oắt này khẩu vị nặng ghê hồn, nói ra tôi còn thấy ngượng, ừm, hắn thích SM… Nhớ lại ngày đầu quen nhau, hắn ngây thơ vô số tội, chỉ chạm môi nhau thôi mà đỏ mặt nửa ngày. Sau đó một bước lên mây, hắn dần dần lộ ra bản chất… Lúc tôi thấy hắn đem ra một đống dây thừng, ngọn nến, còng tay, tôi đứng chết trân. Khi định thần lại hắn đã trói tôi vào giường. Lần đó hắn làm rất cuồng bạo, chảy máu xem như chuyện nhỏ, tôi còn tưởng mông mình nứt luôn. Mẹ nó tôi là lần đầu nha! Đệch, mỗi lần hồi tưởng đều cảm thấy cúc hoa căng thẳng! Làm tình xong, tôi hút thuốc và nghĩ xem làm thế nào nói với Khương Tự về chuyện này, có lẽ nét mặt quá nghiêm túc nên làm hắn lo sợ. Tôi còn chưa hé môi thì Khương Tự đã quỳ xuống đất, ôm eo tôi nước mắt tuôn rơi. Hắn cứ vậy nhìn tôi, nhìn đăm đăm khiến tôi suýt khóc; tôi cảm thấy đau lòng nên thở dài bảo, việc này cho qua đi. Ngẫm lại chỉ muốn vả mặt mình cho tỉnh. Tính nết Khương Tự giờ đây đều có một nửa do tôi dung túng hắn, quả nhiên tự làm tự chịu thôi! *** Tôi đắng lòng không nơi giải tỏa, đành phải lên mạng chém gió ẩm ương. Dù sao không ai quen biết tôi, đôi khi đọc mấy bình luận của họ còn giúp tâm trạng tôi tốt hơn một tẹo. Đừng nói tôi chẳng hề gì, thực ra tôi cũng buồn ghê gớm. Giờ tôi chỉ biết giải khuây như vậy, bởi vì từ lúc cùng hắn bên nhau, đừng nói bơi lội, ngay cả bóng rổ tôi cũng chưa sờ được vài lần! Khương Tự bảo rằng tôi chơi bóng quá đẹp trai khí chất nên muốn giữ chặt tôi, không cho tôi ra ngoài dụ dỗ người khác. Đệch! Thứ cảm xúc ngọt ngào xen lẫn cay đắng, ai hiểu đâu. Tuy nhiên nhiều khi tôi quá ngứa tay, nếu bị hắn lải nhải dông dài làm phiền, tôi sẽ hôn hắn. Hôn ngang tàng thô bạo, hôn đến hắn không biết trời trăng gì, hôn cho hắn đồng ý với những yêu cầu muốn chơi bóng, muốn bơi lội, muốn thụt Bi-a của tôi. Những lúc như vậy đôi má Khương Tự ửng hồng, ánh mắt mê ly, cứ thế rơi vào hoang mang, thảng thốt. Tôi muốn gì cho đó, đòi gì có đó… Cái này gọi là gì nhỉ? Phản manh? * * Công hay làm nũng thụ, giờ thụ làm nũng lại công. Trò hôn môi này quả nhiên vô địch, lần nào cũng trúng. Tuy nhiên phải chú ý rằng, ừm, đừng hôn hắn cương lên… Chớ hỏi vì sao tôi biết chuyện này. Nhưng gần đây tôi nhận ra ngày càng khó thuần phục hắn, hơn nữa hắn vẫn luôn khuyến khích tôi ra ngoài cùng hắn thuê nhà. Tôi dùng lời lẽ chính đáng từ chối, Khương Tự không vui, ném cho tôi biểu cảm lạnh lùng; tôi còn phải ngồi năn nỉ hắn, thật mệt. Sau khi tan học, tôi đến thư viện mượn sách, vừa hay gặp được đàn chị làm bên chi đoàn, chúng tôi tán gẫu trong chốc lát. Đàn chị nói chi đoàn đang bầu ban cán sự cho nhiệm kỳ mới, hỏi tôi muốn tham gia không. Kỳ thật tôi đã năm hai rồi, sang năm là năm ba nhưng mấy cái đoàn đội gì đó tôi chưa từng quan tâm đến. Ngay cả danh xưng chức vụ hay những ban cán sự mới vào tôi cũng chẳng quen, thế nên đành phải nói lời từ chối. Đàn chị liền mắng tôi, nào là sa lầy mất chí hướng, nào là không có động lực, nào là có trai quên mẹ rồi… “Đệch, chị à chị bớt nói lại giùm em.” Việc tôi và Khương Tự bên nhau vốn chỉ vài người biết, đột nhiên đàn chị trở nên thần thánh tối cao, ở trong thư viện phán một câu xanh rờn trước mặt công chúng như vậy khiến tôi có chút bồn chồn. Ngày xưa tôi thẳng như thước kẻ, giờ nhờ mồm của chị mà cả thế giới biết tôi cong mẹ nó luôn. Mãi đến lúc tôi hứa tôi thề tôi bảo đảm rằng việc làm ban cán sự đoàn cũng long trọng như chuyện sinh con cưới hỏi thì đàn chị mới nện giày cao gót lộp cộp rời đi. Tôi mượn sách xong bèn trở về ký túc xá, bật máy tính lên đánh vài ván Dota thì điện thoại reo. Liếc mắt nhìn, là tin nhắn của Khương Tự. Hắn hỏi tôi ăn cơm không, tôi thì đang quẩy nhiệt quá, thêm vào việc hắn làm mặt lạnh hai ngày khiến tôi hơi khó chịu, vì thế không thèm nhắn luôn. Tôi mang headphone lên, tiếp tục đắm trong thế giới của mình. . . Lúc định thần lại, máy tính đã đen thui. Đệch bà già, cúp điện?! Cởi headphone xuống, tôi thấy ngón tay Khương Tự còn đang chọc ở nút nguồn máy tính, hắn lạnh lẽo nhìn tôi. Bấy giờ tôi mới phát hiện ký túc xá ngoài chúng tôi ra không còn người nào cả. Tôi thầm than vãn, thằng đầu bò Lý Minh này, biết Khương Tự đến mà cũng không nhắc nhở một tiếng sao. Thiệt tình anh em như con cằc! Hoặc có báo động rồi, mà tôi không nghe… Tôi căng da đầu, cố tình lộ ra một nụ cười quyến rũ “Sao anh lại tới đây ~” Chương 2
Edit ThỏLần đầu tiên nhìn thấy Khương Tự là ở bể bơi sân vận động. Khương Tự mặc quần bơi tứ giác màu xanh, tay chân hòa vào dòng nước xanh ngắt, màu da trắng nõn dưới điểm tô ánh đèn và bọt nước càng tôn lên vẻ đẹp ngọc ngà của chàng là một sinh viên khoa mỹ thuật ham vẽ, lúc đó tôi đã vỗ đét vào đùi.“Đệch! Thằng này trông ngon quá!”Tôi lấy điện thoại ra chụp vài bức ảnh, để dành làm mẫu sống vẽ tranh. Đây cũng là thói quen thường trực của tôi, trong điện thoại còn có rất nhiều mẫu sống; ngoại trừ người thì còn một ít phong cảnh và kiến trúc. Vì thế chụp xong tôi cũng chẳng bận tâm, tiếp tục cười nói với bạn bè, rủ nhau chơi bóng ngờ hai hôm sau tôi gặp lại oắt kia dẫn bóng về phía trước, chạy ba bước rồi nhảy lên đập vào rổ ngon ơ. Thật đẹp!Tôi huýt sáo, thọc thọc mấy thằng bên cạnh tôi. “Nó là ai, sao tao chưa gặp bao giờ? Thành viên chung đội hả?”“Nó tên Khương Tự, là sinh viên năm nhất. Kỹ năng chơi bóng cũng khá, cho nó gia nhập đội mình không phải không được, tuy nhiên…”Thằng bạn còn chưa nói xong, Khương Tự đã ngồi gập người ho khan một trận, tay ôm ngực bị người đỡ ra sân. Bước chân hắn lảo đảo như bay, sắc mặt tái mét đủ dọa người.“…Sức khỏe kém. Lại bị đỡ ra, xùy, trông nó cũng không dễ chịu.”Khoảnh khắc kia, tôi đã nảy sinh hứng thú với Khương Tự. Bạn nói xem, một người với thể chất yếu ớt đâu ai rảnh đi chơi thể thao, cũng không biết tên này đã dâng hiến bao nhiêu tình yêu thương cho bóng rổ?Vì thế tôi tung tăng đi bắt chuyện làm quen.“Này, Khương Tự.” Tôi cười khì vỗ vai Tự đang ngồi nghỉ ngơi, quay đầu nhìn tôi cười một cái “Lương Thiếu Đông.”Tôi buồn bực “Cậu biết tôi à?”Hắn nhẹ nhàng gật đầu ừm’ một tiếng, nếu không nghe kỹ sẽ không tài nào nghe nửa ngày không thấy vế sau, tôi gãi mũi, thầm than Khương Tự này thật bí ẩn, vì thế đành phải tự thân tìm đề tài.“Cậu thích vận động sao.” Hai lần gặp hắn không phải ở sân thể thao thì chính là sân bóng rổ.“Thân thể không tốt, bác sĩ khuyên rèn luyện sức khỏe thêm.” Hắn nói năng nhã nhặn, ôn hòa, gương mặt thì trắng trẻo thon thon, chiếc cằm nhòn nhọn; thoạt trông quá đỗi mong thế tôi thân quen Khương chết cũng không tưởng tượng được, thằng oắt này hao tốn nửa năm bẻ cong tôi, còn trở thành bạn trai tôi luôn tôi sớm biết… Mà ở đời đâu có nếu như.***Sau khi bâng quơ nhớ lại, tôi chợt phát giác có gì đó sai cạnh hắn một quãng thời gian, tôi nhận ra hắn làm quái gì thích vận động. Mỗi lần rủ rê ra ngoài chơi bóng hắn đều trưng vẻ mặt ứ đi, tôi hỏi Chẳng phải bác sĩ khuyên anh nên rèn luyện nhiều sao; hắn nhíu mày giả vờ tội nghiệp, ôm tim mà nói Tim anh yếu lắm, muốn nghỉ ngơi sa mạc khô cằn từ hắn lại thừa nhận, trước kia vì muốn tạo điểm nhấn với tôi nên mới liều mạng trình diễn cho tôi xem. Biết tôi thích bóng rổ nên hắn thường đến sân thể thao; hắn vẫn luôn ngồi xổm thủ thế, chờ tôi sa chẳng những cảm thấy thằng oắt này lớn lên hệt như con gái mà thủ đoạn cũng giống con gái y hệt. Tuy nhiên tôi hết cách, ai bảo hắn là bạn trai của tôi, tôi không bao dung hắn thì bao dung ai được. Mặc dù cũng có thủ đoạn, nhưng chỉ là thủ đoạn nhỏ xíu đáng Khương Tự có một thói quen khiến tôi không chịu oắt này khẩu vị nặng ghê hồn, nói ra tôi còn thấy ngượng, ừm, hắn thích SM…Nhớ lại ngày đầu quen nhau, hắn ngây thơ vô số tội, chỉ chạm môi nhau thôi mà đỏ mặt nửa ngày. Sau đó một bước lên mây, hắn dần dần lộ ra bản chất… Lúc tôi thấy hắn đem ra một đống dây thừng, ngọn nến, còng tay, tôi đứng chết trân. Khi định thần lại hắn đã trói tôi vào đó hắn làm rất cuồng bạo, chảy máu xem như chuyện nhỏ, tôi còn tưởng mông mình nứt luôn. Mẹ nó tôi là lần đầu nha!Đệch, mỗi lần hồi tưởng đều cảm thấy cúc hoa căng thẳng!Làm tình xong, tôi hút thuốc và nghĩ xem làm thế nào nói với Khương Tự về chuyện này, có lẽ nét mặt quá nghiêm túc nên làm hắn lo sợ. Tôi còn chưa hé môi thì Khương Tự đã quỳ xuống đất, ôm eo tôi nước mắt tuôn rơi. Hắn cứ vậy nhìn tôi, nhìn đăm đăm khiến tôi suýt khóc; tôi cảm thấy đau lòng nên thở dài bảo, việc này cho qua lại chỉ muốn vả mặt mình cho tỉnh. Tính nết Khương Tự giờ đây đều có một nửa do tôi dung túng hắn, quả nhiên tự làm tự chịu thôi!***Tôi đắng lòng không nơi giải tỏa, đành phải lên mạng chém gió ẩm ương. Dù sao không ai quen biết tôi, đôi khi đọc mấy bình luận của họ còn giúp tâm trạng tôi tốt hơn một tẹo. Đừng nói tôi chẳng hề gì, thực ra tôi cũng buồn ghê gớm. Giờ tôi chỉ biết giải khuây như vậy, bởi vì từ lúc cùng hắn bên nhau, đừng nói bơi lội, ngay cả bóng rổ tôi cũng chưa sờ được vài lần! Khương Tự bảo rằng tôi chơi bóng quá đẹp trai khí chất nên muốn giữ chặt tôi, không cho tôi ra ngoài dụ dỗ người khác. Đệch!Thứ cảm xúc ngọt ngào xen lẫn cay đắng, ai hiểu nhiên nhiều khi tôi quá ngứa tay, nếu bị hắn lải nhải dông dài làm phiền, tôi sẽ hôn hắn. Hôn ngang tàng thô bạo, hôn đến hắn không biết trời trăng gì, hôn cho hắn đồng ý với những yêu cầu muốn chơi bóng, muốn bơi lội, muốn thụt Bi-a của tôi. Những lúc như vậy đôi má Khương Tự ửng hồng, ánh mắt mê ly, cứ thế rơi vào hoang mang, thảng thốt. Tôi muốn gì cho đó, đòi gì có đó… Cái này gọi là gì nhỉ? Phản manh? ** Công hay làm nũng thụ, giờ thụ làm nũng lại hôn môi này quả nhiên vô địch, lần nào cũng trúng. Tuy nhiên phải chú ý rằng, ừm, đừng hôn hắn cương lên…Chớ hỏi vì sao tôi biết chuyện gần đây tôi nhận ra ngày càng khó thuần phục hắn, hơn nữa hắn vẫn luôn khuyến khích tôi ra ngoài cùng hắn thuê nhà. Tôi dùng lời lẽ chính đáng từ chối, Khương Tự không vui, ném cho tôi biểu cảm lạnh lùng; tôi còn phải ngồi năn nỉ hắn, thật khi tan học, tôi đến thư viện mượn sách, vừa hay gặp được đàn chị làm bên chi đoàn, chúng tôi tán gẫu trong chốc chị nói chi đoàn đang bầu ban cán sự cho nhiệm kỳ mới, hỏi tôi muốn tham gia không. Kỳ thật tôi đã năm hai rồi, sang năm là năm ba nhưng mấy cái đoàn đội gì đó tôi chưa từng quan tâm đến. Ngay cả danh xưng chức vụ hay những ban cán sự mới vào tôi cũng chẳng quen, thế nên đành phải nói lời từ chị liền mắng tôi, nào là sa lầy mất chí hướng, nào là không có động lực, nào là có trai quên mẹ rồi…“Đệch, chị à chị bớt nói lại giùm em.” Việc tôi và Khương Tự bên nhau vốn chỉ vài người biết, đột nhiên đàn chị trở nên thần thánh tối cao, ở trong thư viện phán một câu xanh rờn trước mặt công chúng như vậy khiến tôi có chút bồn xưa tôi thẳng như thước kẻ, giờ nhờ mồm của chị mà cả thế giới biết tôi cong mẹ nó đến lúc tôi hứa tôi thề tôi bảo đảm rằng việc làm ban cán sự đoàn cũng long trọng như chuyện sinh con cưới hỏi thì đàn chị mới nện giày cao gót lộp cộp rời mượn sách xong bèn trở về ký túc xá, bật máy tính lên đánh vài ván Dota thì điện thoại mắt nhìn, là tin nhắn của Khương Tự. Hắn hỏi tôi ăn cơm không, tôi thì đang quẩy nhiệt quá, thêm vào việc hắn làm mặt lạnh hai ngày khiến tôi hơi khó chịu, vì thế không thèm nhắn luôn. Tôi mang headphone lên, tiếp tục đắm trong thế giới của định thần lại, máy tính đã đen bà già, cúp điện?!Cởi headphone xuống, tôi thấy ngón tay Khương Tự còn đang chọc ở nút nguồn máy tính, hắn lạnh lẽo nhìn tôi. Bấy giờ tôi mới phát hiện ký túc xá ngoài chúng tôi ra không còn người nào thầm than vãn, thằng đầu bò Lý Minh này, biết Khương Tự đến mà cũng không nhắc nhở một tiếng sao. Thiệt tình anh em như con cằc!Hoặc có báo động rồi, mà tôi không nghe…Tôi căng da đầu, cố tình lộ ra một nụ cười quyến rũ “Sao anh lại tới đây ~
Chương 11 Edit Thỏ Quay lại bệnh viện, việc đầu tiên là lên xem Khương Tự thế nào. Hắn còn ngủ, không biết bao giờ tỉnh. Tôi ngồi trong phòng bệnh một chốc vẫn không ngăn được sự tò mò mãnh liệt, vì thế đi tìm một quán cà phê internet, chọn phòng đơn và đóng kín cửa. Tôi khởi động máy sau đó cắm USB vào, đeo cả tai nghe. Chỉ thấy ánh sáng màu xanh phản chiếu từ màn hình tinh thể lỏng, tôi nóng ruột đợi vài giây, máy tính tự động hiện lên một cửa sổ và tự động phát một đoạn video. Ngay từ đầu chỉ có không gian lặng im, u ám; sau đó tôi nghe thấy một ít thanh âm ồn ào, hoảng loạn của trẻ con. “Anh…” “Anh… Em sợ…” Đó là chất giọng đầy nhút nhát và sợ hãi của bé trai mang theo tiếng nức nở nghẹn ngào. Tôi nhíu mày tiếp tục quan sát, ngay lúc này màn hình sáng lên, nó hiện ra khung cảnh khiến tôi kinh khiếp. Một đám đàn ông… Và một phụ nữ. “Anh, hu hu… Mẹ…” Tiếng đứa trẻ khóc càng thêm lớn dần, nó bị người đàn ông tát vào mặt, theo sau là lời uy hiếp lạnh lẽo. “Còn ồn tao băm mày cho chó ăn.” Hình ảnh dần dần chuyển động, thu vào máy quay là gương mặt khóc thút thít của đứa bé. Tôi gần như muốn đá phăng ghế tựa, tay siết thành đấm, hơi thở cũng nặng nề hơn. Tôi biết đây là video gì, là Khương Tự năm đó bị bắt cóc! Khương Lâu hoảng sợ rụt rè, trên mặt cậu còn vết thương vừa kết vảy. Da dẻ bầm tím và sưng đỏ vì một cái tát tay. Cậu ta dựa vào Khương Tự, so với Khương Tự còn thê thảm hơn nhiều. Thoạt trông Khương Lâu còn cao hơn so với Khương Tự một ít. Khương Tự ôm cậu ta vào lòng, khóc trong im lặng. Tim tôi đau như ngừng thở. Hình ảnh lần nữa di chuyển đến người phụ nữ kia, cũng chính là mẹ của hai đứa bé trai. “Đừng…” Tôi rệu rã tựa vào ghế, thảng thốt nhìn video. Trong tai nghe vang lên tiếng xin tha, kêu cứu; những thứ cưỡng bức và chà đạp, tiếng xác thịt va chạm vang lên bên tai thật rõ ràng… Dạ dày tôi khó chịu, muốn nôn… Đám chó chết kia làm trò trước mặt hai đứa nhỏ, nhục nhã mẹ chúng như thế… Mãi xem, không biết khi nào nước mắt đã rơi đầy mặt. Lúc video kết thúc, tôi đã khóc không thành lời. Tôi tưởng tượng những thứ ngược đãi, vũ nhục, thủ đoạn đê hèn xảy ra với tôi, chắc tôi điên lên mất. Tôi không thể tưởng tượng nổi Khương Tự và Khương Lâu tận mắt chứng kiến những điều này sẽ ra làm sao. Bọn chúng đều là súc sinh, thậm chí ngay cả súc sinh cũng không bằng! Khó trách Khương Lâu phát điên… Khó trách… Khương Tự… Khương Tự của tôi… Video trong máy tính đã tự hủy, hoàn toàn không tìm thấy dấu vết nào. Nước mắt trên mặt còn chưa lau, USB còn chưa rút thì tôi đã chạy ra khỏi đó. Tôi muốn gặp Khương Tự ngay bây giờ, lập tức. Tôi chạy một đường như điên về bệnh viện, nước mắt đã bị gió thổi khô. Tôi không cảm nhận được bất cứ thứ gì, trong lòng chỉ đau đáu một ý niệm —— tôi muốn gặp anh. Thẳng đến khi chạy tới cửa phòng bệnh, tôi thở hổn hển đứng trước cửa thì đột nhiên không đủ dũng khí để vào. Gặp Khương Tự, tôi sẽ nói gì đây? Tôi còn mặt mũi nào nhìn hắn? Giờ đây hắn nằm ở nơi này chẳng phải vì tôi đó ư? “Thưa cậu, sao cậu không vào trong?” Tôi ngẩn ngơ nhìn y tá kia, môi mấp máy. “Đông Đông… Đông Đông, em đang ở ngoài sao?” “Khương thiếu, xin đừng kích động.” Vì thế tôi đẩy cửa bước vào. Một chân Khương Tự đã giẫm trên sàn nhà, làn da hắn trắng đến chói mắt. Tôi đi tới, đem hắn nhét trở lại ổ chăn, vuốt ve gan bàn chân lạnh lẽo của hắn mà từng cơn nhói đau. “Đông Đông, em đi đâu…” Khương Tự vui mừng nhào đến ôm tôi, đầu tựa lên vai tôi, không muốn xa rời mà cọ cọ. Lòng tôi quặn thắt, ngay cả hốc mắt cũng đỏ hoe. Tôi ôm vai bạn trai, nhẹ nhàng vỗ về bờ lưng ấy. “Em chẳng đi đâu cả, sau này sẽ ở cạnh anh, có đuổi em cũng không đi.” “Thật chứ? Không lừa anh?” Khương Tự lẩm bẩm. “Anh mặc kệ, giả dối anh cũng tin. Anh mới không đuổi em, anh vừa đuổi thì em đã đi… xa anh rồi.” Dường như sực nhớ đến chuyện cãi nhau nên giọng điệu cũng trở nên chua xót, hắn mím môi, im lặng. “Em không bao giờ như thế nữa.” Tôi thì thào. “Em hứa với anh.” . . Vì tôi làm sao buông bỏ được? *** Khương Tự nằm viện hai hôm, tôi cũng chăm hắn suốt hai hôm. Tuy rằng hắn tự phát bệnh nhưng tôi quá áy náy trong lòng nên toàn bộ tiếc thương đều dành cho hắn. Cơm ngày ba bữa tôi đều tự tay nấu nướng ở nhà, sau đó bỏ vào ngăn giữ nhiệt và mang vào bệnh viện. Ngoài ra tôi còn giúp hắn đánh răng, rửa mặt, đổ nước, bưng trà; mấy chuyện cỏn con tôi đều đích thân làm, không cảm thấy phiền phức. Ngược lại Khương Tự có phần lo sợ, bất an. Hắn không muốn tôi đến nhanh, đi vội. Mỗi lần tôi hỏi còn muốn gì không hắn liên tục lắc đầu, sau đó kéo tôi lên giường và gối đầu lên ngực tôi xem TV. Lục Hổ đến gọi hai người kia rời khỏi. Lúc sắp họ đi thì tôi đem chân bạn trai đặt lên bụng mình cho ấm nên không thể xuống giường tiễn đưa. Tôi chỉ nói các anh vất vả rồi’, bọn họ nhìn thẳng mà đáp không vất vả’ sau đó rời đi, ngay cả bọn họ tên gì tôi cũng không biết. Bấy giờ Khương Tự hỏi “Khi nào chúng ta về nhà?” “Bác sĩ nói hết bình này là được.” Tôi hôn hôn trán hắn. “Về rồi em sẽ nấu món ngon, anh muốn ăn gì?” Khương Tự cười tươi “Em nấu gì anh cũng thích.” Tôi vuốt tóc bạn trai “Mai em ghé ký túc xá dọn đồ, về ở với anh.” Khương Tự lồm cồm bò dậy từ người tôi, đôi mắt sáng ngời nhìn tôi như thế. Hắn vui sướng ôm cổ tôi và hôn như một đứa trẻ. Hắn hôn đến nước bọt giăng đầy nhưng tôi cũng không chê hắn nghịch, càng dung túng hắn thêm. Hai ngày nay được tôi chăm sóc nên sắc mặt tốt hơn rất nhiều, không biết có phải tôi ảo giác hay không mà tính cách Khương Tự cũng trở nên hoạt bát. Tuy nhiên, tính cách biến đổi tạo cho tôi cảm giác bất thường? “Đông Đông, anh chờ không kịp, hôm nay mình thu gom đồ đạc được không em?” Tôi đáp “Không vội…” “Anh muốn ngay đêm nay!” Biểu cảm Khương Tự đột nhiên trầm xuống, vừa dứt câu hắn lại sững ra, sắc mặt cũng nhu hòa trở lại. Hắn nhìn tôi van nài. “Đông Đông, anh chẳng muốn xa em, anh phải cùng em ngủ…” Tôi cạn lời, thở dài một tiếng “Ừ ừ, anh thích thì được thôi.” Khương Tự ngừng một chút, hoang mang “Em không thích thì nói… Mình bàn bạc lại…” Khương Tự sắp khóc rồi, có lẽ là do tiếng thở dài hoặc biểu cảm mỏi mệt của tôi đã làm hắn sợ. Tôi day dứt vô biên, khẽ ôm lấy hắn. “Em cũng muốn ở bên anh mà, đêm nay em ôm anh ngủ, chịu không? Anh… Anh đừng sợ.” Khương Tự nhẹ nhàng ừ’ một tiếng, lặng thinh. Một lát sau tôi phát hiện hắn ngủ rồi. Tôi đặt hắn nằm lên giường, đắp chăn cẩn thận. Gần đây vợ tôi thích ngủ lắm, hơn nữa ngủ rất sâu, dù rằng trước kia một cử động thôi đủ làm hắn choàng tỉnh. Tôi hé môi, nhớ tới cuộc điện thoại ngày hôm trước. Bên kia đầu dây Lục Hổ bình thản trần thuật với tôi “Chúng tôi nghi ngờ… bệnh tâm thần phân liệt của Khương Tự lần nữa tái phát.” Chương 12
bạn trai bệnh kiều của tôi